Người qua kẻ lại trên đường phố ngày một đông. Dù Tần Thi và Lục Trạch Thiên đã đứng ở một góc khá khuất, nhưng màn đối diện im lặng kéo dài của họ vẫn thu hút không ít ánh nhìn tò mò.
Lục Trạch Thiên nhạy cảm nhận ra có nhiều ánh mắt đang dòm ngó, anh không để mình rơi vào trầm mặc thêm nữa, lên tiếng: "Chúng ta vừa đi vừa nói."
Tần Thi thấy anh không từ chối ngay lập tức thì biết chuyện này có hy vọng. Cô gật đầu: "Được."
Cặp đôi trai tài gái sắc đi bên nhau trên phố khiến không ít người phải ngoái nhìn. Lục Trạch Thiên nhận ra dù là những ánh mắt tò mò đơn thuần hay soi mói ác ý, Tần Thi đều hoàn toàn phớt lờ.
Sự điềm tĩnh của cô khiến anh có cái nhìn khác hẳn. Khôi phục lại phong thái vững vàng thường ngày, Lục Trạch Thiên suy nghĩ kỹ về những lời Tần Thi vừa nói.
Sau một hồi im lặng, anh quay sang cô: "Em lấy gì để chứng minh?"
Đây là lần đầu tiên họ gặp mặt, anh không thể chỉ dựa vào vài lời nói của cô mà quyết định chuyện đại sự cả đời. Dù là chuyện con cái hay chuyện tái hôn, tất cả đều không phải việc nhỏ.
Tần Thi mỉm cười: "Lấy thời gian để chứng minh."
Lục Trạch Thiên khẽ nhíu mày, định nói gì đó nhưng Tần Thi đã tiếp tục: "Anh là Đoàn trưởng, nếu chúng ta kết hôn, quân đội chắc chắn sẽ điều tra lý lịch của tôi. Tôi có nói dối hay không, anh sẽ biết ngay thôi. Tôi biết anh lo tôi không chăm sóc tốt cho lũ trẻ, chỉ muốn lừa anh cưới để thoát thân, rồi sau này khi về đơn vị lại đối xử tệ bạc với chúng. Điều đó hoàn toàn có thể hiểu được."
Nếu không phải vì tình thế bắt buộc, cô đã sớm tìm cách chạy trốn rồi. Với năng lực của mình, việc lấy thư giới thiệu tuy có chút phiền phức nhưng không phải là không thể.
"Đánh cược ván này, nếu thắng, anh sẽ có một người quán xuyến việc nhà chu toàn, bản thân không bao giờ phải bận tâm chuyện hậu phương nữa. Còn nếu thua, anh vẫn có thể nhận được một khoản bồi thường kếch xù."
Tần Thi nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt sáng rực đầy tự tin, "Thế nào? Anh có dám cược một lần không?"
Nhìn vào đôi mắt trong veo nhưng cũng đầy vẻ toan tính một cách công khai của Tần Thi, Lục Trạch Thiên thầm đánh giá lại cô gái này. Hai giây sau, anh dời tầm mắt đi chỗ khác: "Kỳ nghỉ của tôi chỉ còn hai ngày."
Tần Thi nghe vậy thì trong lòng mừng rỡ, tảng đá đè nặng bấy lâu cuối cùng cũng vơi đi một nửa. Nếu Lục Trạch Thiên không đồng ý, cô lại phải vất vả tìm người khác, mà ai biết gã Lộ Tài kia sẽ còn giở trò gì. Anh đồng ý quả thực là điều tuyệt vời nhất.
"Chúng ta có thể lập thỏa thuận ngay bây giờ. Anh có tìm được luật sư không?" Tần Thi hào hứng hỏi.
Lục Trạch Thiên lắc đầu: "Thị trấn nhỏ này lấy đâu ra luật sư. Hơn nữa, nếu thực sự ký hợp đồng theo kiểu pháp lý, báo cáo kết hôn sẽ rất khó được phê duyệt."
Tần Thi ngẩn ra, giờ cô mới nhớ ra mình đang ở thời đại nào. Quy định về quân hôn rất nghiêm ngặt. Cô suy nghĩ một lát rồi nói: "Không sao, chúng ta tự viết tay rồi ký tên, điểm chỉ vào. Như vậy cũng có giá trị ràng buộc giữa hai bên."
Lục Trạch Thiên "ừm" một tiếng, hiển nhiên anh cũng đồng ý với cách này. Nói là làm, hai người ghé vào Cung Tiêu Xã mua hai quyển vở, rồi đứng ngay lề đường bắt đầu thảo luận chi tiết các điều khoản. Tần Thi viết bản nháp trước.
Nhìn nét chữ của cô, Lục Trạch Thiên thoáng ngẩn ngơ. Người ta thường nói nét chữ nết người, quả không sai. Chữ của Tần Thi rất đẹp, nhưng khác với sự mềm mại thường thấy ở phụ nữ, nét chữ của cô mạnh mẽ, dứt khoát và mang theo chút sắc sảo.
Khi Tần Thi đưa bản nháp cho Lục Trạch Thiên xem, anh ngạc nhiên vì cô viết vô cùng chi tiết và bao quát. Có những điều anh còn chưa kịp nghĩ tới, cô đã liệt kê đầy đủ. Anh thầm cảm thán, không ngờ một cô gái ở thị trấn nhỏ lại có kiến thức pháp luật và tư duy nhạy bén đến thế. Sự hiếu kỳ của anh đối với Tần Thi ngày càng lớn dần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



