Hai người đang trò chuyện thì một người đàn ông cao lớn trong bộ quân phục bước vào tiệm. Tần Thi khẽ nheo mắt, nghiêm túc quan sát người đàn ông đang đi tới.
Dáng người anh đĩnh bạt, hiên ngang, khí chất mạnh mẽ đúng chuẩn quân nhân. Gương mặt cũng rất điển trai, ngũ quan sắc nét, dù hơi ngăm đen nhưng trông rất nam tính và tạo cảm giác an toàn.
"Đây là con trai thứ hai của thím, Lục Trạch Thiên," bà Lục vẫy tay gọi, "Mau, mau lại đây!"
Lục Trạch Thiên vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh đi tới bên bàn rồi khẽ gật đầu chào Tần Thi một cách lịch sự, sau đó nghi hoặc nhìn mẹ mình: "Mẹ."
Chẳng phải mẹ bảo đến đây để ăn cơm sao? Sao nãy giờ vẫn chưa gọi món? Bà Lục cười hớn hở: "Đây là Tần Thi. Con dẫn cô bé đi mua sắm chút đồ đi, cơm nước để lát nữa ăn sau."
Lục Trạch Thiên lúc đầu còn hơi ngẩn ra, nhưng nhìn nụ cười và ánh mắt tinh quái của mẹ, anh lập tức hiểu ra vấn đề. Anh khẽ nhíu mày, không ngờ mẹ mình lại làm chuyện đường đột thế này. Nhưng vì Tần Thi đang ngồi đây, anh không tiện từ chối thẳng thừng, đành gật đầu đồng ý, định bụng ra ngoài sẽ giải thích rõ ràng với cô sau.
"Nhớ chăm sóc người ta cho tốt đấy nhé." Bà Lục nhìn theo bóng lưng đôi trẻ mà cười không khép được miệng. Đúng là trai tài gái sắc, trông xứng đôi vừa lứa làm sao!
Cô nhân viên phục vụ sau khi xem xong màn kịch hay thì mới cất tiếng hỏi: "Thím có ăn cơm nữa không ạ?"
"Ăn chứ! Sao lại không ăn! Cho thím một phần thịt kho tàu với một phần sủi cảo!" Bà Lục hào hứng đáp lời.
Tần Thi và Lục Trạch Thiên một trước một sau đi trên phố. Đến chỗ vắng người, cả hai cùng lúc mở lời.
"Anh..." "Em..."
Cả hai cùng im bặt. Tần Thi và Lục Trạch Thiên đều không phải hạng người hay e thẹn, gặp tình huống xem mắt dở khóc dở cười này, cả hai đều phản ứng khá bình thản. Sự "da mặt dày" của Tần Thi là do được tôi luyện từ thời hiện đại, còn Lục Trạch Thiên hoàn toàn là do tính cách cương trực sẵn có.
"Anh nói trước đi." Tần Thi khẽ mỉm cười.
Lục Trạch Thiên cũng không khách sáo, đi thẳng vào vấn đề: "Mẹ tôi chắc đã nói hết tình hình của tôi cho em biết rồi chứ?"
Tần Thi gật đầu.
"Tôi không muốn tìm một người vợ chỉ vì cần ai đó chăm sóc con cái mình, làm vậy chẳng khác nào tìm bảo mẫu cả." Lục Trạch Thiên nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc.
"Tôi không biết mẹ tôi đã hứa hẹn gì với em, nhưng nếu em không muốn, tôi cũng không muốn làm liên lụy đến em. Tôi sẽ giải quyết chuyện này với mẹ, em đừng lo lắng."
Chuyện này là do mẹ anh tự ý làm, Lục Trạch Thiên thật sự không hiểu sao mẹ mình lại có thể tìm được "đối tượng xem mắt" ngay giữa phố như vậy. Rõ ràng lúc trước anh đã từ chối chuyện bà định mai mối cho mình rồi.
Tần Thi khẽ gật đầu: "Tôi hiểu."
Nghe Lục Trạch Thiên nói vậy, Tần Thi biết tam quan của người đàn ông này rất đoàng hoàng, kết hôn với anh xem ra cũng là một lựa chọn tốt. Đằng nào cũng phải làm mẹ kế, tìm được người đáng tin cậy, ngoại hình ổn, tính cách tốt thì còn gì bằng.
Lục Trạch Thiên thấy cô hiểu chuyện thì vẻ mặt cũng giãn ra đôi chút. Nhưng anh vừa thở phào một cái thì Tần Thi đã lên tiếng: "Tôi đồng ý."
Lục Trạch Thiên kinh ngạc nhìn cô. Tần Thi không giấu diếm, kể hết tình cảnh gia đình mình và chuyện của gã Lộ Tài kia cho anh nghe.
"Anh cần người chăm sóc con cái, còn tôi cần anh đưa tôi rời khỏi nơi này. Tôi không muốn gả cho tên lưu manh Lộ Tài, cũng không muốn bị gia đình hút máu hay tước đoạt tương lai."
"Tôi sẽ nghiêm túc nuôi dạy ba đứa trẻ trưởng thành, chăm lo cơm nước và cuộc sống hằng ngày của anh. Nếu cần đóng vai vợ chồng ân ái trước mặt người khác, tôi cũng hoàn toàn có thể phối hợp."
"Đổi lại, anh chỉ cần chi trả mọi sinh hoạt phí trong nhà và trả cho tôi một khoản... lương cố định. Tôi sẽ ghi chép sổ sách rõ ràng, đảm bảo mọi chi tiêu đều minh bạch."
Lục Trạch Thiên: "..."
Nhìn vẻ mặt sững sờ của Lục Trạch Thiên, Tần Thi nở một nụ cười chuyên nghiệp: "Để tôi giới thiệu lại một chút. Tôi tên là Tần Thi, 24 tuổi, đã thi đậu vào khoa Tiếng Anh trường Đại học C, nấu ăn ngon, có kỹ năng sư phạm và đặc biệt có khiếu chăm sóc trẻ nhỏ."
"Những gì bảo mẫu làm được, tôi đều làm được. Những gì bảo mẫu không làm được, tôi cũng làm được. Tìm đến tôi, anh sẽ hoàn toàn yên tâm về chuyện hậu phương."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



