Lục Trạch Thiên lật xem từng điều khoản. Thấy cô đặt ra nhiều ràng buộc khắt khe cho chính mình, anh cũng yên tâm phần nào. Nhưng khi lật đến trang cuối cùng, sắc mặt anh đột nhiên biến đổi.
[Điều 32: Trong những trường hợp đặc biệt, Tần Thi có thể phối hợp đóng vai vợ chồng ân ái với Lục Trạch Thiên. Tuy nhiên, nếu không có sự đồng ý của Tần Thi, Lục Trạch Thiên không được phép có bất kỳ hành động thân mật hay tiếp xúc thể xác nào với cô.]
[Điều 33: Tần Thi và Lục Trạch Thiên kết hôn theo thỏa thuận, cả hai không có nghĩa vụ phải thực hiện sinh hoạt vợ chồng. Nếu một bên cưỡng ép bên kia khi chưa được sự đồng ý, người đó phải bồi thường 10.000 đồng, đồng thời bên còn lại có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng...]
Lục Trạch Thiên mím môi, trong lòng lại một lần nữa kinh ngạc trước sự táo bạo và lý trí đến lạnh lùng của cô gái này.
Tần Thi thấy biểu hiện của anh có chút kỳ lạ, liền ghé mắt nhìn vào quyển vở, nhận ra anh đang đọc đến trang đó. Cô khẽ chớp mắt, rồi nhìn thẳng vào anh, nở một nụ cười nhã nhặn và thản nhiên.
Lục Trạch Thiên cạn lời. Từ lúc gặp Tần Thi đến giờ, tâm trạng của anh chưa lúc nào được bình lặng.
Hai mươi phút sau, sau khi đã thảo luận và chỉnh sửa xong xuôi, cả hai cùng ký tên vào hai bản thỏa thuận, mỗi người giữ một quyển.
"Xong rồi, giờ tôi sẽ chờ tin tốt từ anh."
Tần Thi ôm quyển vở trước ngực, trả lại cây bút máy cho Lục Trạch Thiên, "Có điều anh nên nhanh chóng một chút, tôi sợ gã Lộ Tài kia sẽ giở trò. Gia đình tôi thì anh biết rồi đấy... chỉ thấy tiền là sáng mắt thôi."
Lục Trạch Thiên nghiêm túc gật đầu: "Tôi biết rồi, muộn nhất là mười ngày nữa tôi sẽ đến đón em."
"Được, vậy tôi về trước đây. Khi nào anh đến cứ trực tiếp tìm đến nhà tôi là được." Tần Thi vẫy tay chào anh, cười rạng rỡ rồi quay lưng bước đi.
Cô không sợ Lục Trạch Thiên sẽ quỵt nợ. Lúc nãy bà Lục đã nói rõ quê quán của họ ở đâu, ngay gần trấn này thôi. Nếu anh ta không đến, cô sẽ tìm đến nhà bà Lục. Nhưng thực ra, đó chỉ là phương án dự phòng, Tần Thi đang đặt cược vào nhân phẩm của Lục Trạch Thiên.
Về bản thỏa thuận, cô tin Lục Trạch Thiên sẽ không dại gì mà rêu rao nó ra ngoài. Dù có bị lộ, với những điều khoản khắt khe đối với bản thân mình, cô hoàn toàn có thể lật ngược thế cờ, nói rằng bị anh ép buộc. Tần Thi đã tính toán kỹ lưỡng mọi đường đi nước bước.
Bước chân cô nhẹ tênh đi về phía Cung Tiêu Xã, mua thêm vài quyển vở nữa để đánh lạc hướng gia đình.
Sau đó, cô mua thêm hai cái bánh nướng hạt mè giấu vào túi để ăn dọc đường. Khi cô về đến thôn, trời đã chuyển sẩm tối, khói bếp từ các nhà bắt đầu bay lên. Tần Thi trả tiền xe, đi bộ về nhà.
Trước khi vào cửa, cô cẩn thận phủi sạch vụn bánh trên người để tránh bị phát hiện.
Lúc cô bước vào, cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm. Tần Thi thản nhiên ngồi vào chỗ trống, giơ đũa định gắp miếng khoai lang.
"Này, này!" Bà nội Tần dùng đũa chặn tay cô lại, sốt sắng hỏi: "Quần áo đâu? Sao lại đi tay không về thế này?"
Tần Thi đáp tỉnh bơ: "Không mua ạ, đồ đẹp thì đắt quá, tiền không đủ." Nói xong, cô lại định gắp khoai.
"Chát!"
Bà nội Tần thẳng tay dùng đũa quất vào tay cô, không cho gắp: "Thế tiền đâu hết rồi?"
"Cháu mua sách vở rồi." Tần Thi buông đũa, lấy từ trong túi ra hai quyển sách và mấy quyển vở quơ quơ trước mặt họ rồi lại cất vào túi. "Năm nay cháu định thi đại học lại."
"Thi cái gì mà thi! Sắp gả chồng rồi còn học hành gì nữa?" Bà nội Tần trừng mắt, vẻ mặt cực kỳ khó coi. "Hôm nay mẹ Lộ Tài lại sang đây rồi, bà ấy bảo đã lo xong suất công nhân ở xưởng dệt cho mày, gả sang đó là đi làm luôn."
Vẻ mặt Tần Thi vẫn không chút gợn sóng: "Cháu đã bảo là không gả, bà đem tiền trả lại người ta đi."
"Gả hay không không phải do mày quyết, tao đã nhận lời rồi!" Bà nội Tần tức tối quát. "Ngày mai mày..."
Tần Thi không kiên nhẫn nghe thêm, cắt ngang lời bà ta: "Hôm nay lên trấn cháu gặp bạn học, cậu ấy hỏi tại sao cháu lại bán suất đại học. Bà ơi, tại sao suất đại học của cháu bị bán mà cháu lại không hề hay biết gì thế này?"
"Cái gì cơ?" Mẹ kế của cô kinh ngạc thốt lên, rồi lập tức quay sang chất vấn bà nội Tần: "Mẹ, sao mẹ lại làm thế? Đó là suất đại học của Nhị Ni mà! Mẹ bán cho ai? Bán được bao nhiêu tiền?"
Bác gái cả cũng vội vàng chêm vào: "Đúng đấy mẹ, chuyện này là thế nào?"
Thực tế, nguyên thân biết chuyện này là nhờ một người bạn cùng lớp báo tin. Sau khi về nhà hỏi cho ra lẽ lại nghe tin mình bị gả cho Lộ Tài, nguyên thân vì quá uất ức và đau buồn nên mới đổ bệnh rồi qua đời.
"Mẹ, mẹ nói đi chứ!" "Chuyện lớn thế này sao mẹ không bàn bạc với nhà con một lời?"
Mọi người trong nhà dồn dập hỏi han, ai cũng muốn biết bà lão đang giấu bao nhiêu tiền. Đặc biệt là mẹ kế của Tần Thi, bà ta không thể chấp nhận được việc một khoản tiền lớn như thế lại bị bà nội nẫm tay trên.
"Ồn ào cái gì! Tao chẳng biết suất đại học nào hết..." Bà nội Tần định chối phắt đi, nhưng Tần Thi đã bồi thêm một câu: "Bạn cháu bảo, nhà kia bỏ ra tận 2.000 đồng để mua đấy ạ."
Cả nhà đồng thanh hô lên kinh ngạc: "2.000 đồng?!"
Bà nội Tần tức tối đập bàn: "Láo toét! Rõ ràng chỉ có 1.000 thôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

