Vừa mở mắt ra, Tần Thi đã thấy trần nhà đen kịt. Cô ngẩng đầu nhìn quanh, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng nhỏ hẹp, cũ nát, bài trí mười phần mang hơi thở của thời đại cũ.
"Đó có phải là chỗ tử tế đâu? Người vợ trước của hắn bị hắn đánh chết đấy! Nhị Ni gả qua đó không phải vừa bị đánh, vừa phải trông mấy đứa con của hắn sao?"
"Tôi... tôi cũng không đồng ý!"
Tiếng nói chuyện bên ngoài truyền vào, Tần Thi lập tức nín thở lắng nghe.
"Ông không đồng ý thì mẹ ông sẽ để Nhị Ni yên chắc? Người ta đưa tận 300 đồng tiền sính lễ, mẹ ông có thể buông tay sao?"
"Vậy cũng không được, tôi không đồng ý."
"Con không đồng ý? Tại sao con lại không đồng ý?" Một giọng nói sắc nhọn chen ngang: "Người ta có nhà trong thành phố, Nhị Ni gả qua đó là thành người thành phố, nở mày nở mặt biết bao nhiêu!"
"Nhị Ni là sinh viên, lại xinh đẹp, tại sao phải làm mẹ kế cho người ta? Hắn có tiếng vũ phu, lại còn đèo bòng ba đứa con nữa!" Giọng nói kia vẫn cố phản bác.
"Lộ Tài đánh vợ là vì con đàn bà đó bỏ trốn theo trai. Ba đứa con thì đã sao? Nhà hắn giàu như vậy, gả qua đó chỉ việc nuôi con rồi hưởng phúc, chẳng lẽ không tốt?"
"Lại nói, phụ nữ nuôi con là lẽ đương nhiên. Nuôi một đứa là nuôi, nuôi ba đứa cũng là nuôi."
"Nhưng mà..."
"300 đồng này mẹ không giữ một đồng nào, cho các con hết. Tứ Ni sắp thi đại học cần tiền, Bảo Oa cũng sắp lên cấp hai rồi đúng không?"
"Chuyện này..."
Bên ngoài đột ngột im bặt.
Tần Thi đã tiếp nhận xong ký ức, ánh mắt cô lạnh lẽo. Cô chính là "Nhị Ni" trong miệng bọn họ.
Mẹ nguyên thân mất sớm, cha cô nhanh chóng tái hôn. Mẹ kế mang theo một cô con gái nhỏ hơn cô hai tuổi.
Cha thì thương con trai cả, mẹ kế thì chỉ chăm chút cho con gái riêng, nguyên thân không được cha thương, mẹ không yêu, hoàn toàn là một người thừa trong nhà. Cũng may đầu óc cô ấy thông minh, học hành luôn đứng đầu nên mới chưa bị gả đi sớm.
Sau này mẹ kế sinh thêm con trai, nguyên thân càng trở nên mờ nhạt, tính tình trầm mặc, chỉ biết vùi đầu vào sách vở. Khi thi đại học được khôi phục, cô ấy khổ học một năm và thực sự đã trúng tuyển.
Nhưng nhà không có tiền, đúng lúc đó cha cô ấy đi làm bị tai nạn gãy chân. Nguyên thân không thể đi học, đành ở nhà chăm sóc cha, đi làm thuê làm mướn tích cóp tiền với hy vọng sau này sẽ được đi học lại.
Mãi đến mấy ngày trước, nguyên thân mới biết được sự thật cay đắng: Vì không có tiền chữa chân cho cha, bà nội đã đem bán suất vào đại học của cô cho người khác. Thêm vào đó, bà ta còn định gả cô cho Lộ Tài – một tên lưu manh mới phất lên, vợ đã chết và có ba đứa con riêng.
Nguyên thân uất ức mà ngã bệnh, nửa đêm lên cơn sốt cao nhưng không ai hay biết nên đã qua đời. Linh hồn bây giờ được thay thế bằng Tần Thi.
Thật là quá thực tế!
Một lúc sau, tiếng động ngoài cửa thưa dần. Tần Thi không để ý đến bọn họ nữa mà tỉ mỉ rà soát lại ký ức một lần nữa. Mãi đến khi có người gõ cửa gọi ăn cơm, cô mới lồm cồm bò dậy.
Nhìn bộ quần áo trên người đã giặt đến bạc trắng, rồi nhìn đôi giày vải mòn vẹt cả đế, Tần Thi khẽ nhíu mày. Cô vốn quen sống tinh xảo, đột ngột rơi vào hoàn cảnh này thật sự không quen, phải nhanh chóng tìm lối thoát thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)