Khi ý thức của Tần Thi dần tỉnh táo lại, cô phát hiện cơ thể mình đang trong trạng thái trong suốt, trôi lơ lửng giữa không trung.
Cô không hề thấy hoảng, chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ.
Cô nhớ rõ mình đã lao ra cứu một đứa bé sắp bị xe đâm, sau khi ngã xuống đất chỉ vài giây là đã tắt thở. Cô biết mình chắc chắn đã chết.
Nhưng hiện tại cái bộ dạng này... Hóa ra trên đời thực sự có linh hồn.
"Cô cũng thật không bình thường. Nếu là người khác, chắc đã sớm gào thét hoặc kích động phát điên rồi."
Một giọng nói trẻ con non nớt vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Tần Thi im lặng quan sát bốn phía. Sau khi xác nhận không có ai trong không gian trắng xóa hư vô này, cô mới điềm tĩnh lên tiếng: "Cậu là ai?"
"Tôi là hệ thống. Cô đừng lo lắng, tôi đến đây để giúp cô."
Chỉ có âm thanh vang lên mà không thấy bóng dáng, Tần Thi khẽ nheo mắt, hỏi lại: "Tôi không cần giúp đỡ."
Không khí im lặng vài giây, có vẻ như hệ thống không lường trước được phản ứng này của cô.
"Đứa bé cô cứu là một 'thập thế đại thiện nhân', kiếp này nó còn là một nhà khoa học có cống hiến vĩ đại cho thế giới. Cô cứu nó, nên được ban cho một cơ hội tái sinh." Hệ thống không vòng vo nữa, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Tim Tần Thi hụt một nhịp: "Tái sinh?"
"Đúng vậy. Chỉ có điều cô không thể quay về thế giới cũ. Người nhà đã đem hỏa táng cô rồi. Tôi có thể đưa cô xuống một tiểu thế giới khác."
"Cô có ba lựa chọn: Một là thế giới thập niên 60 làm con dâu nuôi từ bé; hai là thế giới thập niên 70 làm thanh niên tri thức xuống nông thôn; ba là thế giới thập niên 80 làm mẹ kế. Cô chọn cái nào?"
Nghe xong mấy cái tên này, sắc mặt Tần Thi sa sầm lại. Dù cô không hay đọc tiểu thuyết nhưng qua lời kể của cô bạn thân, cô cũng biết đôi chút. Mấy cái danh xưng này nghe qua đã thấy chẳng phải là chốn tử tế gì.
"Những thứ này không phải là tiểu thế giới từ tiểu thuyết đấy chứ?"
Hệ thống cười hì hì: "Được sống lại là tốt rồi, quan tâm nó là loại thế giới nào làm gì?"
Điều này cũng đúng. Cô vất vả bao nhiêu năm mới gây dựng được sự nghiệp, chưa kịp hưởng thụ đã chết, nghĩ lại thấy quá lỗ vốn.
"Tôi chọn thế giới thập niên 80."
Tần Thi sinh sau năm 90, nhưng cô biết cuộc sống thời xưa không hề dễ dàng. Thập niên 80 đã khôi phục thi đại học, lại có công cuộc cải cách mở cửa, cuộc sống chắc chắn sẽ dễ thở hơn những năm 60, 70.
"Được." Hệ thống nhắc nhở: "Tôi có thể giúp cô sống lại, nhưng cốt truyện không thể thay đổi. Cô phải đi theo con đường 'mẹ kế', nếu không sẽ lại chết bất đắc kỳ tử đấy."
Tần Thi cau mày rồi lại giãn ra: "Tôi biết rồi, cảm ơn đã nhắc nhở."
Chẳng phải chỉ là làm mẹ kế thôi sao? Đơn giản.
Biệt danh của cô là "Trẻ con thấy là sầu", bất cứ đứa trẻ nghịch ngợm nào rơi vào tay cô cũng đều bị trị cho ngoan ngoãn như cún con.
"Không có gì." Giọng điệu hệ thống nhẹ nhàng hơn vài phần: "Cậu bé mà cô cứu thực lòng cảm ơn cô, nên cô có quyền rút thăm một 'bàn tay vàng'."
Một vòng quay màu xanh lam khổng lồ xuất hiện. Tần Thi thấy trên đó không ghi phần thưởng cụ thể, liền đưa tay tùy ý nhấn một cái.
Vòng quay chuyển động, tỏa ra những luồng sáng rực rỡ bắt mắt. Khi nó dừng lại, một hàng chữ vàng hiện ra trước mắt cô:
[Đầu bếp vàng: Kỹ năng nấu nướng của bạn đạt mức thượng thừa, am hiểu mọi loại nguyên liệu, khứu giác và vị giác cực kỳ nhạy bén. Bất luận nguyên liệu gì qua tay bạn đều sẽ trở thành mỹ vị tuyệt thế!]
"Cũng không tệ." Tần Thi gật đầu hài lòng. Cô vốn là người thích ăn uống, mỗi tội nấu nướng chỉ ở mức bình thường. Có bàn tay vàng này, ít nhất ở thập niên 80 cô cũng không lo ngược đãi cái dạ dày của mình.
"Tôi sẽ chọn cho cô một thân phận thích hợp, yên tâm mà tái sinh nhé."
Tần Thi một lần nữa gửi lời cảm ơn chân thành.
"Không cần khách khí, được rồi, bắt đầu truyền tống đây..."
Giọng của hệ thống nhỏ dần rồi biến mất. Tần Thi cũng rơi vào giấc ngủ sâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)