Nhà họ Tần ở trong thôn, có một khoảnh sân với năm gian phòng: ông bà nội ở một gian, gia đình bác cả và gia đình cô mỗi nhà chiếm hai gian.
Nguyên thân ở cùng phòng với Tứ Ni (con riêng của mẹ kế). Cha mẹ và đứa em trai út ở gian còn lại. Anh trai cả của nguyên thân làm việc trên nhà máy ở trấn, hiếm khi về nhà.
Cô thở dài trong lòng, cái "bàn tay vàng" này đúng là lợi bất cập hại, khứu giác nhạy quá cũng khổ.
Bà nội Tần thấy cô nhíu mày, lập tức lườm nguýt: "Không muốn ăn thì cút! Làm cái mặt đưa đám đó cho ai xem?"
Tần Thi vẫn phớt lờ bà ta, tiếp tục húp cháo như đang uống thuốc, chỉ muốn kết thúc bữa ăn này thật nhanh.
Bà nội Tần vẫn lải nhải: "Nhà họ Lộ điều kiện tốt như thế, mày đừng có mà không biết điều. Ngày mai tao cho mày 5 đồng, lên huyện mua vải mà may bộ đồ mới, chăm chút cái bản mặt cho tử tế vào."
Tần Thi buông bát, thản nhiên đưa tay ra: "Được."
Cả bàn ăn sững sờ. Không ai ngờ Tần Thi lại đồng ý nhanh đến vậy.
Bà nội Tần mừng rỡ, vội buông bát đũa, chạy vào trong lấy 5 đồng tiền và một tấm phiếu vải đưa cho cô, cười híp mắt: "Nghĩ thông suốt là tốt rồi! Lên thành phố ở nhà lầu, ăn sung mặc sướng, sướng nhất mày rồi đấy!"
Tần Thi khẽ nhếch môi. Đời trước cô ở căn hộ rộng hai trăm mét vuông, cái nhà tập thể cũ kỹ ở thành phố thời này mà cũng gọi là sung sướng sao?
Cô im lặng nhận tiền và phiếu cất đi, sau đó cầm đũa gắp lấy cái bánh bao ngô lớn nhất trên bàn, rồi gắp thêm một đống rau dại trộn. Bà nội Tần thấy cô lấy cái bánh to nhất, lại còn gắp nhiều thức ăn, định há miệng mắng nhưng rồi lại thôi.
Bác gái cả cũng liếc cô bằng ánh mắt hình viên đạn. Cái bánh bao đó vốn dĩ là để dành cho con trai cả của bà ta! Tần Thi coi như không thấy, thản nhiên ăn phần của mình.
Nguyên thân trước đây luôn khép nép trên bàn ăn không dám ăn no, cô thì không thế. Dù đồ ăn không ngon nhưng vì sức khỏe, cô vẫn phải ăn đủ.
Ăn xong, Tần Thi vứt lại một câu: "Cháu vẫn chưa khỏe, về phòng nghỉ đây." Nói rồi cô đứng dậy đi rửa mặt.
"Chúng mày xem kìa! Xem kìa!" Bà nội Tần lúc này mới điên tiết đập đũa xuống bàn: "Chưa gả đi thành người thành phố mà đã coi trời bằng vung rồi!"
Những người khác trong nhà họ Tần không ai lên tiếng, ai nấy đều cúi đầu ăn, trong lòng thầm tính toán lợi ích riêng của mình.
Tần Thi ngủ một giấc đến chiều. Khi định ra ngoài đi vệ sinh, cô vừa hé cửa phòng đã thấy mẹ kế đang cầm cuốc, nép sát vách tai nghe lén ở cửa phòng bác gái cả. Tần Thi nhẹ nhàng khép cửa lại, cũng nghiêng tai lắng nghe.
Có lẽ vì tưởng mọi người đã ra đồng hết hoặc vẫn đang ngủ, bác gái cả nói chuyện không hề kiêng dè. Tần Thi loáng thoáng nghe được vài câu, cộng thêm sự suy đoán, cô đã hiểu tại sao bà nội lại hào phóng đưa 300 đồng sính lễ cho cha mẹ cô.
Hóa ra Lộ Tài còn hứa hẹn một suất làm việc tạm thời ở xưởng cơ khí, lương mỗi tháng 30 đồng. Bà nội muốn chiếm suất đó cho đứa cháu đích tôn — con trai cả của bác cả.
Tần Thi nhìn thấy mẹ kế hậm hực đi ra sân, cô biết chuyện này chắc chắn sẽ còn rùm beng, chưa yên được đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

