“Anh yên tâm đi, em biết mà...” Trong sân này đủ hạng người, nào là trộm cắp vặt, theo dõi phụ nữ, rồi cả mấy cô gái hành nghề lén lút, ngày nào cũng lộn xộn chẳng yên.
“Không tệ không tệ, thằng nhóc nhà cậu được lắm đấy!” Khóe môi công an Giang khẽ cong lên, vỗ vai cậu ta, giọng ôn hòa: “Hôm nào anh mời ăn cơm.”
Cậu kia lập tức cười tít mắt, vừa xoa tay vừa gật đầu lia lịa.
“Còn nữa, thân phận của cô ấy... cậu tạm thời đừng lập hồ sơ vội. Giấy giới thiệu có chút vấn đề, bên nhà khách không cho ở lại, nên để cô ấy tạm trú ở đây vài hôm.”
“Ở vài ngày thì không sao, chỉ là... anh Giang cũng biết, giờ lương thực khan hiếm, khẩu phần ăn phân theo đầu người ghi trong hồ sơ. Thêm một người thì bên nhà ăn cũng khó mà tính được phần nào,” Tiểu Lưu cẩn trọng đáp.
Giang Kiến Hứa hơi ngập ngừng, rồi nói: “Chuyện nhà ăn... để tôi nghĩ cách.” Anh liếc nhìn cô gái đang đứng im bên cửa, khẽ bĩu môi một tiếng, trong lòng nghĩ: thật sự quá phiền.
Khi Tiểu Lưu cầm đèn pin đi ra cùng Giang Kiến Hứa, ánh sáng lờ mờ vừa chiếu tới thì nhìn thấy nữ đồng chí kia khẽ quay đầu lại. Đôi mắt sáng như nước, làn da trắng mịn, vạt váy lay động nhẹ nhàng, cảnh tượng ấy y như tranh trên poster phim. Cậu ta suýt nữa thì tròn mắt mà thốt lên.
Trời ơi, cô gái này đẹp quá sức tưởng tượng! Anh Giang đào đâu ra thế không biết!
Nói xong, anh đạp mạnh một cái, chẳng ngoảnh đầu lại, cứ thế phóng xe đi thẳng, anh thật sự đói muốn xỉu rồi.
Quản lý Tiểu Lưu là một người không cao lắm, lúc nào cũng cười tươi tắn. Cậu ta tò mò ghé lại gần hỏi: “Đồng chí, cô quen công an Giang à? Hai người có quan hệ gì thế?”
Lúc này Hàn Thư Anh vẫn còn tổn thương vì cậu nhân viên nhà khách. Việc quay lưng báo công an như vậy thật sự quá đáng. Vì thế, khi thấy nụ cười chất phác và nhiệt tình của Tiểu Lưu, cô không đến mức phản ứng như chim sợ cành cong, nhưng cũng thoáng dè chừng. Cô vội “ừ” một tiếng rồi chuyển chủ đề: “Anh ơi, bây giờ chúng ta đi đâu vậy?”
Bên ngoài lạnh đến mức không chịu nổi nữa rồi.
“Tôi tìm cho cô căn phòng còn thiếu người, cô đi theo tôi.” Tiểu Lưu vừa nghe cô gái xinh đẹp gọi mình là “anh ơi” thì người như nhẹ đi vài ký, giọng cười cũng trở nên nhẹ nhàng dễ chịu. Giọng nói của cô thật dễ nghe.
Đi ngang qua dãy người đang bị đánh, Tiểu Lưu còn chủ động giải thích: “... Bọn họ đều là phần tử xấu, ra ngoài lừa đảo, phá hoại pháp luật, làm rối trật tự xã hội, có người còn cướp của mấy hộ dân. Những kẻ như vậy, dạy dỗ phải nghiêm, không thể nương tay.”
Hàn Thư Anh liếc nhìn những người kia, bộ dạng họ thê thảm đến mức cô chỉ từng thấy trên các diễn viên quần chúng đóng vai ăn mày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


