Dọc đường, Tiểu Lưu cầm đèn pin dẫn cô đi qua một dãy nhà cấp bốn. Có căn treo biển trước cửa, có căn không, chỉ đánh số thứ tự. Nhờ ánh đèn, cô thấy trên bảng có ghi các phòng như: Tổ tiếp nhận, Nhóm quản giáo, Phòng tài vụ, Phòng y tế, Phòng trực ban, Phòng trị an...
Quản lý Tiểu Lưu nói chuyện khá nhiều. Theo lời cậu ta, hiện trạm tiếp nhận có hơn hai trăm người, sắp kín chỗ rồi, cậu dẫn cô vòng một vòng quanh dãy nhà, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa sơn xanh bị bong tróc ở góc.
“Cô ở phòng này đi, phòng này diện tích nhỏ, ít người hơn, các phòng khác đã chật hết rồi. Chút nữa tôi mang chăn đệm đến cho cô.” Nói xong, Tiểu Lưu liếc nhìn nữ đồng chí này một cái. Dù ánh sáng yếu, vẻ đẹp của cô vẫn không thể che giấu, không chỉ xinh, mà còn thơm tho lạ thường. Mùi hương theo từng bước đi cứ phảng phất len vào mũi cậu ta.
Chỉ là... cô ăn mặc mỏng manh quá nhưng nghĩ lại cũng chẳng có gì lạ. Trong trạm tiếp nhận này, người thiếu quần áo không phải ít. Không chỉ dân thành thị, mà ở nông thôn còn khốn khổ hơn. Có nhà cả gia đình chỉ có một chiếc chăn, hai anh em phải thay nhau mặc một cái quần là chuyện không hiếm.
Cuộc sống hiện tại chính là khổ cực đến vậy.
Thế nhưng nữ đồng chí này trông thật sự quá khác biệt. Chiếc váy sơ mi trên người cô thẳng thớm không một nếp nhăn, sạch sẽ đến mức không dính một hạt bụi. Dưới chân còn mang một đôi giày da đen nhỏ nhắn, trông không giống loại hàng rẻ tiền. Cả bộ quần áo toát lên vẻ đẹp khó tả. Dù là ngoại hình hay khí chất đều không giống con gái nhà bình dân, sao lại xuất hiện ở nơi này?
Tuy trong lòng đầy nghi vấn, nhưng Tiểu Lưu cũng không hỏi nhiều. Cậu ta gõ cửa mấy cái rồi hô lên: “Có người mới, mở cửa!”
Rất nhanh sau đó, cửa được mở ra.
Một luồng mùi lạ xộc thẳng vào mũi. Căn phòng chưa đến hai mươi mét vuông đã có bốn người ở. Giường tầng đặt dọc theo hướng bắc và nam. May mắn là đều là nữ giới, có người trẻ, cũng có người lớn tuổi. Hàn Thư Anh cẩn trọng bước vào, lập tức cảm nhận được ánh mắt của cả bốn người đồng loạt dán chặt lên người mình.
Tiểu Lưu đứng ngoài cửa gọi to: “Mọi người ngoan ngoãn vào, đừng bắt nạt người mới.” Nói xong liền quay sang Hàn Thư Anh mỉm cười: “Tôi trực ban đêm nay, có chuyện gì cô cứ gọi tôi, cứ gọi là Tiểu Lưu nhé.”
Ngay lập tức cô nhìn thấy bốn bộ chăn chiếu được đặt trên giường tầng. Cũ đến mức không còn nhìn rõ màu sắc. Nhưng bốn người kia chẳng mấy quan tâm, người thì ngồi, người thì nằm trên đó. Đêm lạnh, có thứ gì để đắp đã là may mắn, có người thậm chí còn không có chăn, chỉ nằm trực tiếp lên nền xi măng.
Thấy có người mới vào, cả bốn người đều không chào hỏi gì.
Hàn Thư Anh thấy họ im lặng cũng chỉ có thể cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng thật lòng cô chẳng thể cười nổi.
Cô cứ nghĩ điều kiện ở nhà khách đã là tệ lắm rồi, không ngờ vẫn còn có nơi tồi tệ hơn nữa.
Cô tìm một góc trống, nhẹ nhàng ngồi xuống trên tấm chiếu rách đen sì, lưng dựa vào tường, hai tay ôm gối. Nghĩ đến chuyện chỉ trong một ngày, mình từ một tiểu hoa đang nổi tiếng lại rơi vào trạm tiếp nhận của năm 1960. Vừa đói, vừa rét, vừa hoang mang sợ hãi, lại phải ở chung với những người xa lạ trong căn phòng tối tăm thế này...
Chỉ cần nghĩ đến thôi, bao nhiêu ấm ức, thất vọng và hoang mang dâng lên nghẹn ứ trong lòng, khiến khóe mắt cô lập tức đỏ bừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






