Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Những Năm 60, Mang Thai Con Của Đại Ca Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Nhưng viên công an trẻ ngồi phía trước thì lại hoàn toàn khác. Có lẽ vì còn trẻ, thân nhiệt như lò sưởi, ngồi gần mà cô có thể cảm nhận được từng luồng hơi ấm tỏa ra từ lưng anh.

Xin lỗi... cô thật sự không thể chống lại được sự ấm áp như lửa này. Hơn nữa, trên áo anh còn phảng phất mùi nắng, vừa sạch sẽ vừa dễ chịu, lại ấm áp vô cùng, cô lặng lẽ áp mặt lên lưng anh để sưởi, sau đó nhẹ nhàng áp sát cả người, dựa vào anh mà tránh rét.

Đang đạp xe, bất chợt cảm nhận được phía sau dán sát vào một mảnh mềm mại ấm áp, Giang Kiến Hứa bỗng cứng đờ cả lưng…

Trạm tiếp nhận và chuyển giao, gọi tắt là trạm tiếp nhận.

Nó nằm ở cuối phố phía tây thành phố, trong màn đêm tối mịt, hiện ra một khuôn viên rộng lớn, bên trong là từng dãy nhà cấp bốn bằng gạch đỏ nối tiếp nhau. Trạm công an và trạm tiếp nhận chỉ cách nhau một bức tường, nằm đối diện nhau.

Thành phố sáu mươi năm trước, trên đường phố gần như không có lấy một chút màu sắc. Màu sắc duy nhất chính là những dòng khẩu hiệu đỏ chói rực rỡ.

Dưới ánh đèn mờ mờ, trên tường nổi bật những dòng chữ lớn đỏ tươi:

Phát triển kinh tế, đảm bảo cung ứng.

Chuẩn bị chiến tranh, phòng chống thiên tai, vì nhân dân. Đào hầm sâu, tích trữ lương thực, không bá quyền.

Khuyến khích toàn dân lao động, thực hiện phồn vinh chung...

Hàn Thư Anh nhìn mà lạnh cả sống lưng, dường như cô thật sự đã xuyên tới một giai đoạn vô cùng gian khổ trong lịch sử. Trên phố chẳng có mấy người đi lại, thỉnh thoảng gặp vài người sắc mặt vàng vọt, gầy trơ xương, hầu như không thấy ai béo. Có người mặc áo ngắn quần ngắn, trên quần áo còn chằng chịt vết vá.

Cô đang bám vào lưng công an Giang phía trước, len lén đảo mắt nhìn xung quanh. Theo quan sát của cô, bộ cảnh phục trên người công an Giang đã được coi là mộc mạc lắm rồi nói một cách dễ nghe là giản dị, nói thẳng ra thì... hơi quê một chút.

Chỉ là nhờ vóc dáng và khí chất bản thân anh khá tốt nên tổng thể không đến mức lệch tông. Mãi đến khi chính mắt nhìn thấy người dân thời này, cô mới thật sự nhận ra cô đã xuyên về thời đại thiếu ăn thiếu mặc thật rồi.

Cô có hoảng không à? Hoảng chứ còn gì nữa! Dù người khác không thấy gì, chứ cô thì tim đập thình thịch từ nãy giờ rồi!

Khi đến trạm tiếp nhận, công an Trương lớn tuổi không xuống xe. Ông bảo sẽ đi đến nhà ăn lấy cơm rồi đạp xe đi luôn.

Giang Kiến Hứa lau mồ hôi trên trán, dừng xe ngay trước cửa phòng tiếp nhận của trạm.

Hàn Thư Anh xuống xe, rụt rè bước theo sát phía sau công an Giang, cẩn thận từng bước đi vào trong. Trong sân là một dãy nhà cấp bốn thấp lè tè, xây theo hướng Đông Nam, uốn cong như cây thước gỗ. Đường trong sân lát đất nện, tường rào làm bằng đất nung, mái nhà lợp ngói âm dương có xà gỗ lộ ra.

Có mấy người đàn ông cởi trần đang đứng thành hàng cạnh một giếng bơm tay. Hai người cầm gậy đang lục soát từng người một, ngay cả giày dép cũng bị bắt tháo ra. Ai không chịu phối hợp thì bị vụt thẳng một gậy, đánh đến mức ngoan ngoãn không dám hó hé.

Tiếng roi gậy vút lên quật vào da thịt nghe “bốp bốp” rõ ràng. Hàn Thư Anh không biết là vì lạnh hay vì sợ, chỉ biết ôm chặt lấy cánh tay, toàn thân căng cứng, trong lòng tràn đầy thắc mắc: Đây thực sự không phải là trại tạm giam hay trại cải tạo sao? Sao lại có chuyện đánh người thế này?

Công an Giang bước vào, nói với người phụ trách trong phòng tiếp nhận: “Tiểu Lưu, cậu lo đi, lát nữa sắp xếp cho người ngoài kia một phòng.”

“... Là một nữ đồng chí trẻ, đừng nhét vào mấy phòng linh tinh lộn xộn, nghe rõ chưa?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc