Hàn Thư Anh lập tức lắc đầu.
Thấy cô mặc đồ mỏng manh, trời vào thu rồi mà vẫn diện váy để lộ cả đôi chân, anh còn để ý bên cạnh cô, trên ghế chẳng có lấy một món đồ gì, công an trẻ nhíu mày hỏi: “Hành lý của cô đâu?”
Hành lý? Đúng rồi, cô đâu có mang hành lý.
Hàn Thư Anh nhanh trí ứng biến: “Lúc đi xe, hành lý không may bị thất lạc.”
Cả ba người trong phòng: …
Lại thất lạc nữa?
“Giấy tờ tùy thân thì hết hạn, hành lý lại mất?” Giang Kiến Hứa liếc nhìn cô, một người như thế mà cũng dám ra ngoài một mình sao? Người nhà cô có yên tâm thật không? Bây giờ bên ngoài chẳng an toàn chút nào, bọn buôn người nhan nhản, mà đối tượng nhắm tới chính là những cô gái trẻ xinh đẹp đi lẻ như cô, đúng là quá liều lĩnh.
Hàn Thư Anh cụp mắt xuống, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngượng ngùng và tủi thân, muốn nói rằng những chuyện này chẳng có cái nào là do cô tự gây ra cả, nhưng giờ đã đến mức này, cô chỉ còn biết cắn răng mà chịu.
Giang Kiến Hứa đưa mắt đánh giá cô từ đầu đến chân, rồi hạ giọng nói với công an Trương bên cạnh: “Hay là... đưa cô ấy đến trạm tiếp nhận đi, cô ấy không tìm được người thân ở đây, hành lý cũng mất, còn có thể đưa đi đâu nữa?” Hành lý không có, chẳng lẽ bọn họ còn phải quay lại tàu lửa giúp cô đi tìm?
Khi bị thẩm vấn lúc nãy, trong mắt cô, hai người họ chẳng khác gì hai vị Diêm Vương mặt lạnh, suýt chút nữa đã dọa chết cô rồi. Cô vừa sợ vừa run, căng thẳng nửa ngày trời. Giờ đây, khi đã có giấy tờ hợp lệ trong tay, cảm giác hoàn toàn đảo ngược. Có lẽ, chỉ có bộ cảnh phục kia mới khiến cô can tâm tình nguyện, đi theo họ trong đêm tối mà không chút nghi ngại. Cảm giác an toàn ấy, không phải ai cũng cho được.
“Đồng chí, chúng ta sắp đi đâu vậy?” Cô nhanh chân bước theo phía sau Giang Kiến Hứa, vừa đi vừa hỏi, vừa nãy cô nghe thấy họ nhắc đến trạm tiếp nhận, nhưng đó là nơi như thế nào? Cô cố gắng dò hỏi.
“Tìm chỗ ổn định cho cô nghỉ tạm.”
“Vậy... còn chuyện giấy giới thiệu hết hạn thì sao?”
“Gấp gì chứ? Mai rồi tính tiếp.” Giang Kiến Hứa liếc cô một cái, không biết giờ đã là mấy giờ rồi sao? Vì chuyện của cô mà hai người họ phải bận rộn đến tận giờ này, còn chưa kịp ăn cơm. Không biết về lại trụ sở thì còn phần nào trong bếp không nữa.
Nhân viên nhà khách chạy theo phía sau gọi với theo: “Cô gái... đồng chí! Cô có giấy giới thiệu sao lúc nãy không lấy ra? Cô đừng giận nhé, tôi cũng không còn cách nào khác, đây là quy định từ cấp trên mà...”
Tiếc là anh ta gọi mãi mà không ai quay lại đáp lời.
Vừa ra khỏi nhà khách, một cơn gió thu lạnh buốt ập đến, khiến Hàn Thư Anh rùng mình, toàn thân run lên vì lạnh.
Hai viên công an đều đi xe đạp.
Giang Kiến Hứa vừa vắt chân qua yên xe, phía sau lập tức nặng xuống. Một làn hương nhè nhẹ phảng phất đến, anh liếc nhìn qua khóe mắt, thấy một góc váy và đôi chân trắng muốt lộ ra. Cúi đầu, anh bắt gặp đôi bàn tay mềm mại đang níu chặt lấy vạt áo bên hông mình.
Động tác đạp bàn đạp của anh khựng lại một nhịp, sau đó liền đạp mạnh, chiếc xe lao vút đi.
Trên đường đi, Hàn Thư Anh suýt nữa thì bật khóc vì lạnh, bên trong cô chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ mỏng để chống hở, bên ngoài là sơ mi cũng mỏng tang, đôi chân thì để trần. Giờ ngồi trên xe đạp, gió lạnh như lưỡi dao xuyên qua người, rét đến mức cô chịu không nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









