Trương Hòa Bình nhận lấy, cẩn thận kiểm tra con dấu in trên giấy, sau đó mới nói với Hàn Thư Anh: “Vị đồng chí này, giấy giới thiệu hết hạn rồi mà sao bây giờ mới đến? Theo quy định, ai mà để giấy giới thiệu quá hạn, không quay về nguyên quán đúng thời hạn thì cũng phải xử lý theo diện lưu dân.”
“Hết hạn rồi sao?” Vừa mới thở phào xong, Hàn Thư Anh lại căng thẳng trở lại. “Vậy... tờ giấy giới thiệu này, không dùng được nữa ư?”
Cô lo lắng nhìn hai người công an, nuốt nước bọt. Về khả năng quan sát sắc mặt người khác, cô vốn có chút thiên phú, nhìn thần sắc của họ lúc này có vẻ đã dịu đi nhiều so với khi nãy, chắc là... vẫn còn hữu dụng?
Vấn đề lúc này là... giấy giới thiệu hết hạn rồi. Thật sự là quá khó xử, chứng minh thư mà cũng có thể hết hạn, chẳng phải khiến người ta khổ sở sao?
Nhưng ít ra, nó cũng chứng minh được cô không phải người đáng nghi. Lúc nãy, khi cô không trả lời được địa chỉ quê quán, ánh mắt và vẻ mặt của hai người công an nghiêm trọng đến mức khiến cô hoảng sợ thật sự.
Cô còn để ý thấy, viên công an lớn tuổi dường như làm việc gì cũng tham khảo ý kiến người trẻ hơn. Cảm giác như rất nể mặt anh ta.
Phải biết rằng từ xưa đến nay, chìa khóa của quan hệ xã hội luôn nằm ở con người. Nếu có thể xử lý tốt con người, thì sự việc cũng đã coi như xong một nửa.
Vậy thì, có phải chỉ cần thuyết phục được viên công an trẻ này là xong rồi không?
Nghĩ đến đây, Hàn Thư Anh lập tức bày ra ánh mắt đáng thương, nhìn thẳng vào đồng chí công an trẻ trước mặt. Giọng cô dịu dàng như thể mềm đến tận tim gan, lời lẽ khẩn cầu, gần như dốc hết khả năng diễn xuất cô có từ khi bước chân vào nghề.
“Đồng chí, tôi xin anh đấy. Anh xem, tôi có giấy giới thiệu thật mà, chỉ là dọc đường đi quá lâu, tính toán thời gian không khéo nên mới để hết hạn. Đừng đưa tôi vào trại tạm giữ được không? Tôi thực sự không phải người xấu, tôi cam đoan ngày mai sẽ tìm cách rời khỏi đây, quay về nguyên quán, tuyệt đối không gây phiền phức cho anh cũng như cho quốc gia. Anh xem... có được không?”
Thiếu nữ trước mặt dáng người mềm mại dịu dàng, da trắng như tuyết, gương mặt xinh như hoa. Đôi mắt sáng ngời long lanh, mười ngón tay thon dài chắp lại, vừa nhìn anh vừa năn nỉ bằng giọng nói nhẹ nhàng, khiến ai cũng khó lòng mà cứng rắn nổi. Đừng nói là người ngoài, ngay cả công an Trương đã làm việc nhiều năm, tim cũng mềm nhũn ra như nước.
Ai mà chịu nổi chứ?
Hơn nữa, chuyện này nói lớn thì là lớn, nói nhỏ cũng chẳng đáng gì. Làm đúng theo quy định thì cũng không sai, nhưng nếu muốn nghĩ cách giải quyết nhẹ nhàng hơn thì cũng được, chẳng phải vấn đề to tát, viên công an trẻ đưa lại tờ giấy giới thiệu cho Hàn Thư Anh.
Cô gái này mảnh mai yểu điệu, một thân một mình nơi đất khách. Vừa rồi lúc thấy họ còn bị dọa đến tái cả mặt, nhìn cũng thấy thương.
Giang Kiến Hứa cúi mắt nhìn cô một cái, rồi nhẹ giọng nói với đồng nghiệp bên cạnh: “Lão Trương, tình huống của cô ấy này... giấy giới thiệu có thể làm lại được không? Viết thư bảo bên nguyên quán gửi một bản mới đến đây càng sớm càng tốt, anh thấy thế nào…”
Văn bản từ cấp trên tuy bắt buộc phải thi hành, nhưng cách thi hành thì có nhiều cách, đâu cần cứ phải bắt người. Hai người bọn họ đã xem qua giấy giới thiệu, dấu mộc cũng đầy đủ, không có gì đáng ngờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


