Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Những Năm 60, Mang Thai Con Của Đại Ca Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

“Chờ đã…” Trong đầu cô cuống cuồng nghĩ cách đối phó, còn con đường nào có thể xoay chuyển tình thế không? Lẽ nào diễn biến đã hoàn toàn không thể thay đổi? Tuy cô không rành rẽ về thời đại này, nhưng những sự kiện lớn trong lịch sử thì cô biết. Năm nay là 1963, nếu bây giờ cô bị tạm giữ rồi đưa đi cải tạo lao động, thì đời cô coi như chấm hết, muốn ra ngoài có khi phải mất hơn chục năm…

Bị một bàn tay mềm mại như không xương bất ngờ nắm lấy, viên công an trẻ sững lại, cúi đầu nhìn bàn tay của cô.

Thời này quan hệ nam nữ vô cùng bảo thủ, đừng nói là người lạ, ngay cả những đôi đang hẹn hò cũng không dám đứng gần nhau ở nơi công cộng. Chỉ cần có người ngoài ở gần, họ liền giữ khoảng cách ít nhất ba mét, sợ bị điều tiếng.

Còn nhớ hồi trước, lúc công an Trương đến nhà bạn gái chơi, chỉ ngồi nói chuyện mà chẳng làm gì, thế mà khi có người bước vào, anh ta suýt nhảy ra khỏi cửa sổ, chỉ vì sợ người ta hiểu lầm. Nói chi đến chuyện nam nữ nắm tay nhau giữa ban ngày ban mặt.

Trong lúc Hàn Thư Anh đang rối trí đến phát điên, thì những dòng chữ trên kịch bản bỗng biến mất. Dòng chữ vàng “người tình nghi bị tạm giữ nửa tháng” đã rút lui.

Dòng chữ mới từ từ hiện ra.

Cảnh đầu tiên trong kịch bản: Gặp gỡ chàng giữa mùa hoa rơi (hoàn thành)

Phần thưởng: Một tờ giấy giới thiệu

Hàn Thư Anh lúc này như bừng tỉnh.

Cô cúi đầu, đưa tay sờ thử, thì thấy trong túi áo sơ mi trước ngực quả thật có một tờ giấy được gấp gọn.

Cô ngẩng đầu, nhìn anh nói: “...Đồng chí, tôi tìm thấy rồi!”

“Khụ.” Viên công an trẻ khẽ ho một tiếng, rút tay mình về một cách kín đáo.

“Tìm thấy rồi sao?”

Hàn Thư Anh lấy tờ giấy trong túi ra, mở ra xem thì thấy ba chữ “Giấy giới thiệu” in rõ ràng ở trên đầu. Nét chữ có phần nguệch ngoạc nhưng phía dưới đúng là ghi tên "Hàn Thư Anh". Chắc... chắc đây chính là giấy giới thiệu của cô rồi? Sắp bị công an đưa đi đến nơi, cô cũng chẳng kịp suy nghĩ nhiều nữa, vội vàng hai tay dâng tờ giấy lên trước mặt người đối diện.

Khu nhà ở của nhà khách là một tòa nhà hai tầng, đúng lúc đến giờ cơm, bên kia vọng lại tiếng người xếp hàng lấy cơm huyên náo không ngớt.

Tiếng ồn ào ấy khiến căn phòng nhỏ tối tăm này như trở nên chân thực hơn.

Viên công an trẻ hơi nghi hoặc nhìn cô một cái, rồi nhận lấy tờ giấy mở ra xem. Không chỉ là giấy giới thiệu, bên trong còn kẹp thêm vài tấm vé xe. Quả là đi một vòng lớn, vượt qua mấy thành phố mới tới được đây. Anh ngẩng lên nhìn cô, xác nhận lại: “Cô tên Hàn Thư Anh?”

“Đúng vậy.” Nghe thấy tên mình, Hàn Thư Anh thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng dịu đi một chút.

Viên công an trẻ đưa lại tờ giấy cho Trương Hòa Bình đứng bên cạnh, nói: “Quá hạn ba ngày rồi.”

Quá hạn ba ngày? Ánh mắt Hàn Thư Anh liên tục đảo qua lại giữa hai người, trong lòng dấy lên nghi hoặc, có ý là gì đây?

“Cô ấy dừng lại dọc đường quá lâu, giờ mới đến nơi thì giấy giới thiệu đã hết hạn.” Tình huống như thế này không phải chưa từng có, theo quy định trên văn bản, cứ hết hạn là xử lý như lưu dân. Nhưng tờ giấy chứng minh thân phận này xem ra không có vấn đề gì lớn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc