Ánh mắt anh ta liên tục liếc qua lại giữa công an Giang và nữ đồng chí kia, không rõ quan hệ giữa hai người là gì, mà lại sẵn lòng mua thịt cho cô ấy ăn. Hơn nữa, nếu anh ta không nhìn nhầm, chiếc áo khoác trên người nữ đồng chí kia, hình như là áo của nam giới?
Công an Giang tất nhiên không phải cố tình mua cho nữ đồng chí kia, chỉ là thấy có bán, trong tay lại có phiếu, nên mua thôi.
Có đồ ăn rồi, Hàn Thư Anh duỗi tay ra khỏi tay áo dài, nhưng chiếc áo khoác nam này vải khá cứng, ống tay lại dài, cô duỗi mãi mà chỉ lộ ra được đầu ngón tay. Theo thói quen, cô đưa tay áo sang bên cạnh, định nhờ trợ lý xắn tay áo giúp.
Ai ngờ vừa đưa sang mới phát hiện, người bên cạnh là công an Giang. Khi Giang Kiến Hứa thấy ống tay áo dài kia chìa sang, bàn tay đặt trên đùi anh khẽ động, nhưng rất nhanh đã nhận ra không ổn.
“Cô tự xắn đi.”
“Ồ.” Hàn Thư Anh lại thu tay về, tự mình xắn ống tay áo lên, rồi cầm đũa lên.
“Cô không ăn à?”
“Tôi ăn ở nhà ăn rồi.”
Nước nóng được rót vào cốc tráng men, chiếc cốc trắng như mới. Sau khi tráng sạch sẽ, cô đổ nước ra ngoài cửa sổ. Hàn Thư Anh – kiểu người tuy nghèo mà vẫn cầu kỳ – lúc này mới yên tâm rót cho mình một ly nước sạch, uống một ngụm.
Sau khi lau sạch tay, cô lấy một miếng nhỏ từ phần đùi gà đã cắt ba phần, dùng đầu ngón tay cong cong như cánh hoa sen nhẹ nhàng xé từng sợi thịt, chậm rãi bỏ vào miệng nhai từ tốn, mỗi miếng đều nhai đúng hai mươi lăm lần. Thịt gà mềm rụm, béo mà không ngấy, thơm ngọt tự nhiên, hương vị nguyên bản.
Chỉ trong chốc lát, mùi thơm của gà quay lan khắp toa tàu.
Thời buổi này thịt mỡ là của hiếm, nhiều người chỉ cần thấy thịt là mắt sáng rỡ lên.
Công an Giang ngồi bên cạnh, nheo mắt quan sát cô, thấy cô thong thả ăn nửa ngày, một cái đùi gà chỉ ăn hết một phần ba, thêm một miếng bánh đậu đỏ cỡ lòng bàn tay là đã no.
Thật không tưởng tượng nổi, nhà nông nào mà lại nuôi được một nữ đồng chí như vậy. Không phải chuyện ăn nhiều hay ít, mà từng cử chỉ, từng hành động đều không giống con gái nhà bình thường được dạy dỗ, nếu bắt buộc phải nói, thì giống như được nuôi dạy trong một gia đình giàu có không phải lo ăn lo mặc, ví dụ như… tư sản...
Trong lòng anh đầy nghi hoặc, đánh giá cô từ đầu đến chân, những thói quen sống trong nhung lụa thể hiện rõ rành rành, vừa rồi còn chìa tay ra bảo anh xắn tay áo, rõ ràng là kiểu người được hầu hạ quen rồi. Nhưng giai cấp địa chủ sớm đã bị lật đổ rồi kia mà, anh vừa nghĩ vừa thấy cô sắp sửa vứt bỏ cái xương gà vẫn còn dính thịt chưa gặm sạch.
Anh lên tiếng: “Gặm cho sạch.”
Hàn Thư Anh dừng tay, nhìn công an Giang đang nghiêm mặt, “Ồ.” một tiếng, ngoan ngoãn đưa miếng xương còn dính thịt trở lại miệng, cẩn thận gặm tiếp, ánh mắt liếc trộm anh đầy dè dặt.
Haiz, ai bảo cô ăn của người ta thì miệng mềm, nhận đồ của người ta thì tay ngắn cơ chứ.
Cô im lặng uống nửa cốc nước ấm, sau đó súc miệng sạch sẽ rồi nhìn phần gà còn lại đã được công an Giang thu lại cho vào túi. Những miếng xương gặm dở thì bị anh ném thẳng ra ngoài cửa sổ toa tàu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




