Cô ủ rũ nằm bò trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ tàu, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.
Thật đúng là hổ sa đồng bằng lại bị công an Giang bắt nạt.
Mặc dù vùng quê chưa có điện, khắp làng mạc và cánh đồng đều tối om, không có chút ánh sáng nào. Tuy vậy, màn đêm đen đặc hòa cùng tiếng tàu rầm rì lắc lư không ngừng tuy không có gì đặc sắc để ngắm nhìn, nhưng lại đem đến một cảm giác rộng lớn bao la. Cô có cảm giác như đoàn tàu đang lướt đi trên mặt biển mênh mông, còn bản thân thì cưỡi sóng chạy dọc theo đường bờ, mang lại một cảm giác tự do khoáng đạt khiến lòng người khoan khoái dễ chịu.
Tâm hồn cô lơ lửng một lúc rồi lại nhớ tới chuyện chính. Cô đảo mắt nhìn quanh, sau đó mở kịch bản ra, nhưng kịch bản vẫn không có chút động tĩnh nào, vẫn dừng lại ở cảnh thứ hai, rốt cuộc phải làm gì thì cảnh thứ ba mới xuất hiện đây?
Nếu như tiếp xúc không thể kích hoạt kịch bản, vậy thì điểm mấu chốt để kịch bản tiếp tục là gì?
Cô khẽ lẩm bẩm phân tích kịch bản, tình tiết, cảnh thân mật, nhân vật, tình yêu… Những yếu tố này đều là thành phần cơ bản trong một kịch bản tình cảm. Vậy rốt cuộc là yếu tố nào mới là quan trọng nhất?
Cơ thể cô khẽ đung đưa theo nhịp lắc của tàu, ánh đèn chiếu lên gương mặt cô, phản chiếu trong đáy mắt là một mảng ánh sáng ấm áp và mơ màng.
Vì đã lên chuyến tàu này rồi nên việc cô phải trở về quê gần như là điều không thể tránh khỏi. Cô buồn bã nằm xuống bàn nhỏ như cũ, âm thầm liệt kê ba rắc rối lớn mà mình đang gặp phải.
Thứ nhất là kịch bản không thể nào kích hoạt được cảnh thứ ba.
Thứ hai là cô sắp phải về quê rồi mà về đến nơi thì lại cách nam chính tận mười hai tiếng tàu hỏa.
Thứ ba, cũng là vấn đề cấp bách nhất, chính là giấy giới thiệu mà cô có được là do kịch bản tạo ra. Cô hoàn toàn không biết ở địa chỉ đó có thật sự tồn tại một người tên là Hàn Thư Anh, có họ tên và diện mạo giống hệt cô hay không. Nếu lỡ như kịch bản chỉ bịa ra lá thư ấy mà bên đó lại hoàn toàn không có người nào tên như vậy thì đó mới là điều khiến cô lo lắng nhất.
Trong ba vấn đề thì có đến hai cái liên quan đến công an Giang. Cô nghĩ nát óc mà cũng không nghĩ ra cách giải quyết. Hu hu, cô muốn về nhà, sự nghiệp diễn xuất của cô mới chỉ vừa bắt đầu thôi, cô còn muốn làm thêm mấy năm nữa cơ mà.
Không còn cách nào khác, phải giải quyết chuyện quan trọng nhất trước đã.
Cô nhấc chân, thử dịch mông lại gần công an Giang một chút, nở một nụ cười lấy lòng với anh. Sau đó cô dịu giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe để nói chuyện thương lượng: “Công an Giang, anh xem, bình thường anh bận rộn như thế, vừa phải làm việc, lại còn phải lên tỉnh học tập, hay là anh chỉ cần đưa tôi đến ga tàu thôi, tôi có thể tự về nhà được, anh thấy thế nào?” Trước tiên đuổi được công an Giang đi đã, rồi cô sẽ nghĩ cách xử lý chuyện thân phận sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






