Lời vừa dứt, khoang tàu lập tức im ắng. Giang Kiến Hứa khẽ ho một tiếng, liếc nhìn Văn Dật Xuân, rồi lại quay sang nhìn Hàn Thư Anh.
Hàn Thư Anh: ...
Nữ đồng chí ở giường trên phía đối diện cố nén cười trong lúc sắp xếp chăn gối, chủ động giới thiệu bản thân.
"Tôi họ Quách, Quách Mai, làm việc ở bệnh viện Lộc Kiều, lần này lên tỉnh có chút việc."
Thời đại này, người có thể nằm giường tàu thường đều là người có tổ chức, đơn vị, có chút quan hệ và cấp bậc.Hàn Thư Anh lập tức mỉm cười với cô ấy, cúi đầu thầm nghĩ. Tốt thật, ai cũng có công việc, chỉ có cô là chưa đâu vào đâu, giờ lại bị công an Giang ép quay về quê nữa rồi.
Hàn Thư Anh không biết phải trả lời thế nào nên quay đầu nhìn về phía công an Giang. Nhận thấy ánh mắt cầu cứu của cô, anh không quay đầu lại mà đáp thay cô.
“Cô ấy đến Lộc Kiều thăm người thân, trên đường bị mất hành lý, tôi tiện đường đưa cô ấy về nhà. Nhà cô ấy ở nông thôn.”
Hai chữ "nông thôn" vừa thốt ra, không khí đối diện lập tức yên lặng.
Hai chữ ấy có sức nặng rất lớn, trong thời đại mà người ta còn không đủ ăn, không đủ sống, thì sinh kế là chuyện vô cùng quan trọng. Hộ khẩu ở đâu ảnh hưởng trực tiếp đến khẩu phần lương thực của cả nhà.
Nếu Hàn Thư Anh thực sự là cô gái nông thôn, có lẽ trong lòng sẽ có chút hụt hẫng. Nhưng cô không phải, không những không phải người nông thôn, thậm chí còn không phải người của thời đại này, nên chẳng có tí áp lực nào.
Cô vẫn hứng thú nằm bò lên bàn, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ. Họ đang ngồi trên chuyến tàu lửa màu xanh lá chạy vào buổi tối. Lúc này mặt trời đã lặn, ánh chiều tà vẫn còn le lói, nhờ ánh sáng còn sót lại, có thể nhìn thấy bên đường ray là những cột điện, trên cột treo ba đến bốn hàng dây điện dày đặc. Tàu lửa màu xanh lá đã khởi hành, chạy khá chậm, phát ra âm thanh lộc cộc lộc cộc.
Công an Giang ngồi một lúc rồi cúi người lấy từ túi hành lý ra một bình nước và một chiếc cốc tráng men, đặt lên bàn nhỏ. Hàn Thư Anh hoàn hồn, nhìn anh đặt đồ lên bàn, rồi thấy anh lôi ra từ túi một con gà quay được gói bằng giấy dầu, đã được cắt sẵn vài nhát, da giòn thịt mềm, thơm lừng. Còn có hai chiếc bánh đậu đỏ vỏ mềm, vỏ mỏng nhân nhiều, đậu gần như tràn ra khỏi lớp vỏ mỏng, thơm lừng.
Hàn Thư Anh cả ngày chỉ uống cháo loãng, bụng đầy nước, còn khó chịu hơn cả ăn kiêng. Dù nhìn thấy đồ ăn vẫn có thể nhịn, nhưng khi nhìn thấy đồ ăn ngon, ánh mắt cô vẫn liếc nhìn mấy lần. Cô lại nhìn sang công an Giang.
Cô nghĩ anh chuẩn bị ăn tối nên định dịch sang phải một chút để nhường chỗ cho anh.
Ai ngờ công an Giang lấy đũa, đưa cho cô, liếc mắt nhìn cô một cái.
“Cho cô đấy, mau ăn đi, muốn uống nước thì tự rót.”
Trước khi đi, anh thấy nhà ăn Nhân Dân ở phố Nam Tam vừa mới có gà quay mới ra lò, nên đã mua một con. Ba phiếu thịt còn lại trong tháng này, trừ phần cho mượn ông Trương, phần còn lại anh đã dùng hết vào đây.
Cô có ăn được không nhỉ? Hàn Thư Anh quan sát công an Giang, thấy anh không có vẻ gì là đang giận mình, lúc này mới dám nhận đũa.
Đối diện, Văn Dật Xuân ngửi thấy mùi gà quay thơm lừng tỏa ra từ gói giấy trên bàn, nuốt nước miếng đánh ực. Đó là gà quay của nhà ăn Nhân Dân phố Nam Tam, rất đắt, không chỉ cần phiếu thịt mà giá cũng tận một đồng rưỡi một cân, một con gà thì cũng phải bảy tám đồng, đúng là chịu chi. Lương của anh ta giờ chỉ có ba mươi ba đồng, mua một con gà là bay mất một phần tư lương, một năm anh ta cũng chỉ ăn được một hai lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
