Điều đó trong màn đêm đen đặc lại mang đến cho cô vô hạn hy vọng. Cô lau nước mắt, nghĩ nếu diễn xong kịch bản này là có thể trở về không chút gián đoạn, thì cô coi như đang luyện tập kỹ năng diễn xuất cũng được.
Sau khi trở về, cô vẫn sẽ là tiểu hoa đán nổi tiếng, tiếp tục đóng những bộ phim sắp bạo, ngồi trong xe bảo mẫu của riêng mình, có một tài xế, hai trợ lý theo sát chăm lo mọi thứ. Cô vẫn có thể mua xe sang cho cha mẹ, mặc váy cao cấp tham dự sự kiện thương hiệu. Vẫn là cô người tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu.
Chỉ cần tự ám thị bản thân rằng thế giới này ngoài mình ra thì tất cả đều là hư ảo, đều là giả, thì có lẽ... cũng không quá khó để chấp nhận.
Vậy thì hiện tại, đối với Hàn Thư Anh, điều quan trọng nhất chính là làm sao để hoàn thành kịch bản tình yêu này.
Nam chính...
Chẳng lẽ là công an Giang?
Kịch bản đã hoàn thành hai cảnh, mà cả hai lần cô đều vô tình đạt được.
Lần đầu tiên, hình như cô đã nắm tay công an Giang?
Lần thứ hai thì là dán vào lưng anh ta để giữ ấm.
Cả hai lần đều xảy ra trong lúc có tiếp xúc thân thể... Vậy nên? Mỗi cảnh trong kịch bản đều cần có “mật mã thông quan” là tiếp xúc cơ thể?
Được thôi được thôi! Ngay từ đầu đã chơi trò cảnh thân mật đúng không? Cô hiểu rồi!
Mấy trò này là chiêu quen thuộc của các đạo diễn xưa nay mà, để nam nữ diễn viên chưa thân thiết đóng vài cảnh thân mật trước, giúp họ nhanh chóng làm quen, nhập vai cho thuận.
Hàn Thư Anh: ...
Thôi kệ đi, vì để hoàn thành kịch bản, vì sự nghiệp diễn xuất “tinh tú chiếu mệnh” của cô, vì để trở về hiện thực, bà đây... liều mạng!
Vậy thì cảnh thứ ba, cô nên diễn thế nào đây?
...
Sáng hôm sau, quầng mắt của Hàn Thư Anh hơi thâm lại, cả đêm cô ngủ không ngon giấc. Quả nhiên khi tỉnh dậy, chiếc màn thầu trên bàn đã biến mất. Cô thở phào nhẹ nhõm, cứ cảm thấy nếu tối qua không để lại chút gì ăn được, rất có thể sẽ rắc rối to, may mà cô lanh trí, một đêm yên ổn vô sự.
Sáu giờ sáng trại mới cho phép mở cửa để xếp hàng rửa mặt.
Ai rửa chậm còn có thể bị quản giáo quát mắng, bây giờ đang là cuối thu, thời tiết bắt đầu se lạnh, không dễ đổ mồ hôi nên vài ngày không tắm cô còn chịu được. Cô kéo cổ áo ra ngửi thử, vẫn thơm tho nhưng việc không được đánh răng thì thật sự khiến cô không thể chịu nổi. Trại không hề cung cấp các vật dụng vệ sinh cá nhân. Ngay cả rửa tay rửa mặt cũng phải xếp hàng dưới vòi nước công cộng, người thì quá đông.
Tối qua cô không đánh răng, sáng nay cũng không, đến mức cô không thể chịu đựng thêm được nữa nên bắt đầu tìm cách khắc phục. Không có dụng cụ thì phải tự tạo ra dụng cụ thôi.
Cành liễu có thể trừ gió, tiêu viêm giảm đau, đặc biệt là cành non nếu gọt sạch làm nhánh nhỏ thì dùng xỉa răng rất tuyệt!
Trước đây cô từng đóng một bộ phim cổ trang chi phí thấp trên mạng, vì vai diễn nên từng nghiên cứu kỹ tiểu thuyết nguyên tác. Trong truyện có cảnh miêu tả chi tiết việc người xưa dùng cành liễu nhai nát để làm bàn chải đánh răng. Với một người vừa yêu cái đẹp vừa chăm sóc răng miệng như cô, khi không có dụng cụ, đây là biện pháp bất đắc dĩ nhưng hợp lý, may mắn là có thể tận dụng nguyên liệu quanh mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


