Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Những Năm 60, Mang Thai Con Của Đại Ca Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Trong sân vừa hay có một cây liễu, cô nhân lúc không ai để ý chạy ra bẻ lấy một cành nhỏ, nhét một đầu vào miệng nhẹ nhàng nhai đi nhai lại. Thử rất nhiều lần mới làm mềm được đầu cành thành một nhúm lông bàn chải mềm mềm, sau đó cô bắt đầu chải từng chiếc răng một, đánh sạch sẽ.

Phải nói là, vật liệu tự nhiên này hiệu quả ngoài mong đợi, dùng xong có thể vứt đi luôn, súc miệng xong thấy sạch sẽ, mát mẻ, còn tốt hơn tưởng tượng nhiều.

Chín giờ sáng, người trong trại mới được phép đến nhà ăn nhận cơm. Cơm canh thì ít đến đáng thương: một chút cháo loãng, một miếng dưa muối, một bát canh, trong canh chỉ có đúng hai lát bí đao, hoàn toàn không có tí dầu mỡ nào, trong veo đến mức có thể nhìn thấu đáy.

Trong thời kỳ thiếu thốn vật tư, lương thực không đủ ăn, đồ ăn ở trại chủ yếu chỉ là cháo loãng, rất hiếm khi được ăn những món "cứng" như màn thầu hay cơm trắng. Ăn xong, tất cả mọi người không được rời khỏi phòng, cứ thế bị nhốt lại. Nghe nói phải đến bốn giờ chiều mới được ra ăn bữa thứ hai, một ngày chỉ có hai bữa cơm.

Thật lòng mà nói, còn khó ăn hơn cả những bữa ăn kiêng, bữa ăn kiểm soát chất béo mà Hàn Thư Anh từng dùng để giảm cân.

Cô lén lấy gói giấy từ túi áo ra, bên trong là phần thưởng sau khi hoàn thành cảnh thứ hai trong kịch bản: tiên hạnh khô. Mở ra chỉ có năm viên, màu vàng sữa, từng viên bóng bẩy như ngọc. Cô bóc một viên, bên trong là phần thịt quả mềm mại như mật. Cô cho một viên vào miệng, mắt sáng rực lên ngay lập tức. Mềm, chua ngọt, mịn màng như mật ong...

Buổi sáng công an Giang bận rộn, mãi đến chiều mới có thời gian mang giấy bút qua.

Hàn Thư Anh nhận được thông báo, lập tức chỉnh trang lại vẻ ngoài rồi chạy bước nhỏ đến. Khi đến nơi, cô thấy công an Giang mặc áo sơ mi trắng tinh bên trong bộ cảnh phục gọn gàng, tóc được cắt tỉa chỉnh tề, trông vô cùng phong độ, anh đang tựa vào bàn, lắng nghe người bên phòng tài vụ nói chuyện. Không biết người kia nói gì mà từ xa nhìn lại, nụ cười của anh nhẹ nhàng như làn gió xuân, khiến người ta thấy dễ chịu vô cùng.

“…Vậy là lừa người ta như thế, đến đêm tân hôn thì cô dâu phát hiện chú rể ‘không làm ăn được gì’, lập tức không chịu nữa. Hôm sau kéo theo một đám họ hàng đến đánh cho chú rể một trận, còn lột luôn cả quần. Cả đám kéo nhau ầm ĩ đến tận đồn công an…”

Trong phòng tài vụ vang lên tiếng cười. Cán bộ Hà Hoằng Vĩ bước vào, vừa thấy Giang Kiến Hứa đang tựa vào bàn thì lên tiếng:

“Ê, tiểu Giang này, nghe nói người cậu đưa đến hôm qua chưa làm thủ tục lưu hồ sơ à?”

Giang Kiến Hứa quay lại: “Ồ, trạm trưởng Hà, trường hợp của cô ấy hơi đặc biệt.”

“Tôi có nghe rồi, là một nữ đồng chí, hôm nay đã có mấy người đến hỏi tôi xem cô gái ấy là ai, thân phận có vấn đề gì không. Nghe bảo sáng nay đi nhận cơm còn gây ra không ít xôn xao?”

Nét cười trên mặt công an Giang dần thu lại, anh hơi cúi đầu, đáp: “Chuyện này thì tôi không rõ, sáng nay tôi bận, không có mặt ở đó.”

Phó trạm trưởng Hà Hoằng Vĩ nói với vẻ thân thiện: “Nghe nói cô ấy xinh lắm, trong trạm mình cũng có mấy thanh niên tới giờ vẫn chưa lập gia đình đấy, nếu thân phận cô ấy không có vấn đề gì, tôi cũng có thể giới thiệu cho mấy cậu đó.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc