Công an Giang nhìn qua là biết không dễ qua mặt.
Cô cũng không rõ có phải mình nhạy cảm quá hay không, nhưng người ở thời đại này ánh mắt rất sáng, đặc biệt là công an Giang. Có lẽ do tính chất nghề nghiệp, ánh mắt của anh ta rất sắc bén, thỉnh thoảng lỡ chạm mắt một cái cũng khiến cô bối rối chẳng biết nhìn đi đâu.
Chỉ một cái liếc qua cũng khiến người ta tỉnh cả ngủ, dĩ nhiên, cũng có thể là vì cô thấy công an thì chột dạ...
Ngón tay cô mân mê bức thư giới thiệu, nghĩ rằng viết thư thì phải có tên người nhận chứ? Nếu ngày mai công an Giang hỏi cha mẹ cô là ai thì cô biết trả lời sao đây? Còn anh chị em thì cô hoàn toàn không có thông tin nào, thật khiến người ta nhức đầu.
Cô nhìn sang mấy tấm vé xe kẹp trong thư giới thiệu, tổng cộng có bốn tấm: hai vé tàu, hai vé xe khách. Trong đó có một tấm là vé đi từ Hải Thị. Cô đang định xem kỹ hơn thì bên ngoài vang lên tiếng hô:
“Tám giờ rồi, tắt đèn.”
Ánh đèn trong phòng lập tức vụt tắt, bóng tối bao trùm, chỉ còn ánh trăng lạnh lẽo ngoài cửa sổ chiếu vào, cùng với tiếng la hét chửi mắng vọng từ đâu đó tới.
Hàn Thư Anh quay đầu nhìn ra ánh trăng ngoài cửa sổ, nỗi nhớ nhà bất chợt như dòng nước tràn đê dâng lên cuồn cuộn. Cô nhớ bố, nhớ mẹ, không kiềm được mà đưa tay lên dụi mắt.
Không được, không thể khóc.
Hàn Thư Anh cúi đầu gấp lại tờ thư rồi nhét vào túi áo, từ từ chui vào chăn nằm xuống. Trong bóng tối, nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, cô nhìn thấy trên trần nhà có một mạng nhện bỏ hoang. Mắt hoe đỏ, cô nhìn một hồi lâu rồi lặng lẽ dịch người sang một bên, khịt khịt mũi. Chủ yếu là sợ cái mạng nhện đó rơi xuống... rơi vào miệng mình.
Trong túi áo, cô chợt sờ thấy một gói giấy nhỏ, dùng ngón tay bóp thử thì thấy mềm mềm. Lúc này cô mới nhớ ra, dường như cảnh hai trong kịch bản trắng đã hoàn thành rồi, gói giấy này chính là phần thưởng, nhưng cô vẫn chưa kịp xem.
Trong tầm mắt của cô, kịch bản trắng chỉ hiện ra dưới dạng một chấm trắng, chỉ khi nào cô nhìn vào nó thì nội dung mới hiện ra.
《Thập Thế Thư》 – Cảnh hai: “Ai thấu tỏ lòng này, gió thanh trăng sáng chỉ thêm sầu.”
Cái ôm kéo gần khoảng cách (đã hoàn thành)
Phần thưởng: Một gói tiên hạnh khô.
Tiên hạnh khô? Tiên hạnh khô là gì? Hàn Thư Anh trực tiếp bỏ qua phần thưởng, tập trung nhìn vào nội dung của cảnh hai.
Cái ôm kéo gần khoảng cách...
Kịch bản của cô không phải Tam Thế Thư, mà là Thập Thế Thư. Nhưng chuyện đó cũng không quan trọng lắm, bởi vì chín kiếp trước không hiểu vì sao đều thất bại, cô chỉ cần diễn trọn kiếp cuối cùng là được.
Điều quan trọng là trong kịch bản này từng xuất hiện dòng chữ "hoàn thành kịch bản, trở về hiện thực".
Nói cách khác, chỉ cần phối hợp với kịch bản diễn đến hồi kết, hoàn thành chương cuối cùng, cô sẽ có thể quay về thế giới thực?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




