Bên cửa sổ có một chiếc bàn thấp, cô ngồi xuống bàn, cầm đũa lên. Trước ánh mắt như thiêu đốt của bốn người kia, cô gắp một chiếc màn thầu làm từ bột ngô, nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ. Cảm giác khô khan, thô ráp, nếu dùng cách nói của người khéo ăn nói thì là "có hương vị riêng biệt". Cô liếc nhìn về phía giường tập thể bằng khóe mắt, rồi từ từ dịch người qua một bên, quay mặt về phía cửa sổ để tránh ánh mắt của họ.
Xin lỗi, nếu như chưa xuyên về đây, những món ngon hơn thế này cô cũng sẵn sàng mời họ ăn. Khi còn ở đoàn phim, cô thường đãi cả đoàn, kể cả diễn viên quần chúng cũng có trà sữa, nước ngọt uống thoải mái. Nếu việc đó khiến mọi người vui vẻ, hòa thuận với nhau, cô rất sẵn lòng làm.
Nhưng bây giờ, một người chẳng có một xu dính túi như cô có muốn rộng rãi cũng đành lực bất tòng tâm. Chỉ có thể cố gắng không phát ra tiếng động gì để tránh kích thích họ, thế nhưng căn phòng lại quá yên tĩnh, đến mức vẫn nghe thấy âm thanh nhỏ khi cô ăn và tiếng nuốt nước bọt rõ rệt của bốn người kia.
Hàn Thư Anh ăn không nhiều, một chiếc màn thầu to bằng nắm tay người lớn là cô đã thấy no.
Những món khác không hợp khẩu vị. Dưa muối thì mặn quá, còn canh lại có mùi lạ. Cô muốn uống chút nước nóng thì mới phát hiện trong phòng không có bình giữ nhiệt như ở nhà khách, chỉ có một cái vại nước đặt ở góc tường. Nếu muốn uống thì phải dùng gáo múc trực tiếp từ vại ra. Cô tận mắt thấy bốn người kia lần lượt từ giường xuống, thay nhau uống nước từ cùng một cái gáo.
Hàn Thư Anh do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định uống chỗ canh còn lại trong hộp cơm.
Trên đường đi, Tiểu Lưu từng nói với cô rằng ban đêm trong trại không được phép ra ngoài. Bên ngoài có quản giáo tuần tra, nếu bị bắt gặp sẽ bị nghi ngờ là đang tìm cách bỏ trốn. Cô đặt hộp cơm trống lên bàn, ngần ngừ một lúc rồi đặt chiếc màn thầu còn lại lên nắp hộp, sau đó cô quay đầu lại liếc nhìn bốn người kia, thấy ánh mắt họ đều dán chặt vào cái màn thầu ấy.
Hàn Thư Anh cởi giày, mang đôi tất trắng tinh, rất cẩn thận bước vòng qua họ rồi bò lên chăn chiếu của mình.
Tờ giấy này hiện là thứ duy nhất giúp cô tìm hiểu về thân phận của mình. Nét chữ trên đó rất nguệch ngoạc, cô vừa đoán vừa đọc thì thấy trên đó ghi địa chỉ hình như là "Đội anh đào, khe Ngọc Bàn, huyện Cẩm Dương".
Lý do được điền là đến thành phố Lộc Kiều tìm người thân, phía dưới có đóng dấu đỏ, hàng chữ nhỏ không đọc rõ, chỉ mơ hồ thấy mấy chữ "Ủy ban Cách mạng".
Bên dưới còn ghi cả ngày sinh của cô, ngày 26 tháng 2 năm 1945, ghi chi tiết như vậy sao?
Trùng hợp là vẫn thuộc cung Song Ngư giống cô hiện tại. Ánh sáng trong phòng mờ mịt, cô cầm tờ giấy đọc thật lâu, cuối cùng lặng lẽ ghi nhớ địa chỉ và ngày sinh, đề phòng sau này có ai hỏi đến mà không biết trả lời.
Dù đã biết địa chỉ, tên tuổi, ngày sinh, nhưng ngoài những thứ đó ra cô hoàn toàn không biết gì cả. Ngày mai phải đối phó với công an Giang như thế nào đây? Nếu là công an Trương lớn tuổi đến thì tốt quá, ông ấy dễ nói chuyện hơn một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




