Trong phòng vang lên những tiếng thì thầm khe khẽ, nghe thấy có người đang nói chuyện, Hàn Thư Anh đành phải lấy lại tinh thần, cố nuốt ngược nước mắt vào trong.
Người bên kho nhanh chóng mang chăn đệm đến, mọi người ở đây đều chỉ có một lớp chăn mỏng, nhưng bộ mà cô được phát không chỉ dày mà còn rất sạch sẽ, Tiểu Lưu đích thân giúp cô trải chăn chiếu tử tế, Hàn Thư Anh đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn. Đợi đến khi Tiểu Lưu rời đi, trong phòng có một người phụ nữ quay đầu lại nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy nghi ngờ, giọng cũng không giấu nổi sự cảnh giác:
“... Quản giáo sao lại phát chăn chiếu cho cô?”
Trong lời nói mang theo giọng vùng miền nào đó, khiến Hàn Thư Anh ban đầu nghe không hiểu, bèn hỏi lại: “Chị nói gì vậy?”
Người kia lặp lại một lần nữa, lần này Hàn Thư Anh mới hiểu, cô nhìn về phía chăn chiếu của họ, đáp: “Mấy chị chẳng phải cũng có đó sao?”
“Bọn tôi là mang theo từ nhà.” Ở thời điểm này, những người sống lang bạt bên ngoài thường luôn mang theo chăn chiếu bên mình, đi đâu thì ngủ đó. Vào trạm tiếp nhận, chỉ cần dọn đồ xuống là xong, ai cũng quen rồi, không có chăn thì nằm đất, chẳng ai quan tâm.
Thế nhưng điều khiến người phụ nữ kia kinh ngạc nhất... còn nằm ở phía sau.
Quản lý Tiểu Lưu trong trạm còn đặc biệt mang đồ ăn đến cho người mới. Hai chiếc màn thầu làm từ bột lên men vàng óng vừa được bếp nấu xong, bột ngô trộn với bột mì trắng, tỏa ra mùi thơm nghi ngút. Trên nắp hộp cơm đặt vài lát dưa muối, bên trong là canh hành hoa.
Tiểu Lưu biết rõ đám người ở đây là hạng gì, đến lúc đói rồi thì chẳng còn biết đúng sai gì nữa, cái gì cũng dám cướp. Nếu không dặn dò trước vài câu, thì anh vừa quay lưng là họ đã dám lao tới rồi. Anh quát lên:
“Sao à, dựa vào cái gì à?”
“Dựa vào việc người ta có người ở bên ngoài nộp lương thực cho nhà ăn, còn các người, có ai làm vậy không? Tôi nói cho mấy người biết, nếu dám cướp phần của cô ấy, ba ngày tới các người đừng mong được ăn gì hết.”
Bốn người trên giường tập thể bị mắng đến nín thinh không dám hé răng, trái lại Hàn Thư Anh lại giật mình hoảng sợ. Cô chưa từng gặp phải tình huống như thế này bao giờ, đến mức phải giành nhau đồ ăn sao?
Trước đây, dù gặp phải món ngon cỡ nào, vì sợ béo khi lên hình và để giữ dáng, cô thường chỉ ăn vài miếng rồi thôi. Trà sữa dù có thèm đến đâu cũng chỉ nhấp môi một ngụm. Cô vốn không quá bận tâm đến chuyện ăn uống. Vậy mà giờ đây, hai chiếc màn thầu trong mắt những người ở đây lại như mỹ vị thượng hạng, đến mức phải tranh giành mới có được.
Căn phòng hoàn toàn yên ắng, sau khi Tiểu Lưu dặn dò vài câu rồi rời đi, quả nhiên bốn người trong phòng không ai dám động vào, cũng không có ai đến cướp. Dù sao thì một bữa ăn no và được ăn no mỗi bữa, họ vẫn phân biệt được. Chỉ là ánh mắt họ thì cứ dán chặt vào cô không rời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



