Có lẽ hai ngày đã thật sự không ăn gì, Tống Dập nhắm mắt ăn rất phối hợp, dường như không nhận ra vị đắng của thuốc.
Sau khi cả nhà bốn người ăn xong, Cố Tâm Nguyệt rửa sạch nồi đất rồi đun lại một nồi nước, sau đó nàng lại lén pha một gói thuốc cảm cho Tống Dập uống.
Bận rộn xong xuôi, trời cũng không còn sớm, hai hài tử bắt đầu ngáp liên hồi, Cố Tâm Nguyệt vốn định rửa mặt nhưng thấy thùng nước đã cạn, đành phải thôi.
Vì vậy, cả nhà bốn người chen chúc trên giường, Tống Dập ngủ trong cùng, tiếp theo là Hoài Cẩn, rồi đến Tử Du, Cố Tâm Nguyệt ngủ ngoài cùng.
Cố Tâm Nguyệt vốn tưởng rằng Tống Dập buổi tối chắc chắn sẽ còn khó chịu, ai ngờ sau khi uống thuốc, hắn ngủ ngon lành cả đêm, Cố Tâm Nguyệt cũng ngủ một giấc ngon, ngay cả giấc mơ đó cũng không còn xuất hiện nữa.
Trời vừa tờ mờ sáng, Cố Tâm Nguyệt đã bị đánh thức vì đói, trưa hôm qua nàng không ăn cơm, tối lại chỉ ăn một chén cháo, đã sớm đói bụng.
Hơn nữa tối hôm qua, nàng thậm chí còn không rửa mặt mà ngủ luôn, cho nên sáng nay dù thế nào nàng cũng phải lấy chút nước lau rửa.
May mà vừa ra khỏi cửa không xa là giếng nước lớn của thôn, nếu không Cố Tâm Nguyệt còn chẳng biết tìm ở đâu.
Sau khi đun nước nóng, Cố Tâm Nguyệt lén chui vào không gian, tìm một cái chậu lớn nhất đổ nước vào.
Sau đó nàng vô thức soi mặt vào mặt nước, vừa soi một cái suýt nữa thì khiến Cố Tâm Nguyệt ngất xỉu.
Người đầu tóc bù xù, toàn thân xám xịt, đen nhẻm vàng khè là ai?
Cố Tâm Nguyệt vốn đã chuẩn bị tâm lý, dù sao nàng cũng ngốc nghếch nhiều năm như vậy, hình tượng chắc chắn không thể tốt được.
Nhưng mà như thế này thì cũng quá xấu xí rồi chứ?! A a a…
Cố Tâm Nguyệt vốn chỉ muốn lau rửa một chút, sau khi nhìn thấy dáng vẻ của mình thì nàng dứt khoát múc thêm hai thùng nước lạnh, tắm rửa toàn thân từ đầu đến chân, cũng không quan tâm nước không đủ nóng.
May mà trong không gian không lạnh không nóng cũng không có gió.
Cố Tâm Nguyệt tìm đồ lót mặc vào, lại cắn răng mặc bộ quần áo cũ, xé một dải vải buộc chặt ống tay áo và eo đang rộng thùng thình, sau đó tìm trong không gian hai miếng bánh gạo ăn lót dạ, rồi vội vàng ra khỏi không gian.
May mà Tống Dập và hai đứa trẻ đang ngủ say, hoàn toàn không có ý định thức dậy.
Cố Tâm Nguyệt nhóm lửa ngoài cửa, vì trong nhà chỉ có một cái nồi đất nên nàng đành phải luộc trước ba quả trứng gà để trong không gian ủ ấm, sau đó lại nấu một nồi cháo trắng như hôm qua.
Lúc nàng đang trông nồi, Cố Tam Thanh lại lén lút chạy vào, từ phía sau nhét hai cái bánh ngô cho Cố Tâm Nguyệt: "Mẫu thân sợ bọn muội chỉ ăn cháo không no, bảo ta mang hai cái bánh ngô tới, mẫu thân nói, muội cố thêm hai ngày nữa, đợi Tống Dập giãy đành đạch, chúng ta sẽ đón muội và hai hài tử về nhà."
Đợi Cố Tâm Nguyệt phản ứng lại quay người nhìn sang, Cố Tam Thanh đã chạy mất dép, dù sao thì bây giờ cũng vừa mới sáng sớm, chẳng ai muốn gặp Lưu Thị, quá xui xẻo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



