Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Tâm Nguyệt cúi đầu nhìn hai cái bánh ngô rau dại đen thui nằm trong tay, không nghĩ ngợi gì liền đổi lấy hai cái bánh bao thịt từ trong không gian ra.
Nồi vừa mở, mùi thơm của gạo tỏa ra, hai hài tử mơ màng thức dậy đi ra.
"Mẫu thân, buổi sáng tốt lành." Tử Du dụi đôi mắt ngái ngủ, chào hỏi Cố Tâm Nguyệt, sau khi nhìn rõ mặt Cố Tâm Nguyệt, cô bé không khỏi ngạc nhiên: "Ca ca, ca mau lại xem, đây có phải mẫu thân của chúng ta hay không? Sao mẫu thân bỗng nhiên lại đẹp như vậy, giống như tiên nữ vậy."
Hoài Cẩn đi tới nhìn, cũng trợn tròn mắt, vẻ mặt khó tin.
Cố Tâm Nguyệt như ăn phải mật ong, tâm trạng rất tốt: "Khụ khụ, trước kia mẫu thân đầu óc không tốt nên người rất bẩn, sáng nay mẫu thân đã tắm rửa sạch sẽ rồi nên mới thành như vậy, Hoài Cẩn và Tử Du cũng mau đi rửa tay rửa mặt, chờ ăn cơm nhé."
Tử Du rất vui, vội kéo Hoài Cẩn đi rửa tay: "Ca ca, chúng ta cũng mau đi rửa sạch sẽ, đẹp như mẫu thân vậy."
Trong nhà, lúc này, Tống Dập đang nằm trên giường cũng đã tỉnh, hắn rõ ràng cảm thấy cơ thể mình đã khỏe hơn rất nhiều, cũng không còn sợ lạnh phát sốt nữa, chỉ là đầu óc vẫn còn hơi mơ hồ, nếu không thì tại sao hắn lại nghe thấy Tử Du gọi mẫu thân?
Lại? Khi vô thức nghĩ đến chữ này, hắn càng thấy không ổn.
Trong lúc nghi ngờ, hắn nhìn thấy một nữ tử thân hình mảnh mai, dáng vẻ thướt tha bưng chén đi tới.
Đợi người đến gần, Tống Dập mới nhìn rõ gương mặt của nàng, một khuôn mặt trái xoan thanh tú trắng trẻo, chiếc mũi nhỏ thẳng và đôi môi anh đào, ấn tượng nhất phải kể đến đôi mắt hạnh đẹp đẽ, trong veo sáng ngời, như thể nhìn nhiều một chút sẽ khiến người ta đắm chìm vào đó.
Không hiểu sao, hắn lại thấy quen thuộc.
Tống Dập liếc nhìn nốt ruồi son bên khóe mắt trái của nàng, đôi mắt đen láy thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên, ánh mắt vẫn không rời đi.
Cố Tâm Nguyệt đặt chén xuống, thấy Tống Dập đã tỉnh nhưng sắc mặt vẫn đỏ bừng, nàng liền vô thức bước tới sờ trán hắn: "Có lẽ đã hạ sốt rồi."
Tống Dập như thể bị hành động của nàng làm bỏng, vội né né tránh: "Ngươi là?"
Cố Tâm Nguyệt mỉm cười giải thích: "Ta là Cố Tâm Nguyệt, hôm qua mới được gả đến đây để xung hỉ cho ngươi, hôm qua ngươi không khỏe, giờ đã thấy đỡ hơn chưa?"
Đồng tử Tống Dập giãn to, lẩm bẩm không thể tin nổi: " Cố Tâm Nguyệt..."
"Chuyện này dài lắm, cháo đã nấu xong rồi, chúng ta vừa ăn vừa nói nhé." Cố Tâm Nguyệt kéo bàn đến bên giường, tiện cho Tống Dập với tới: "Ngươi tự ăn được không?"
Phía sau còn theo hai hài tử đã rửa mặt sạch sẽ.
"Cha, cha tỉnh rồi à?" Tử Du thấy Tống Dập ngồi dậy, vội chạy tới: "Ca ca xem này, mẫu thân vừa đến là cha khỏe ngay."
Mắt Hoài Cẩn rưng rưng, cũng bước đến bên cạnh Tống Dập: "Cha, cha còn khó chịu không? Ăn nhiều vào mới mau khỏe được."
Tống Dập cũng thấy ấm lòng, hắn vốn tưởng hắn bệnh thành ra như vậy, hai hài tử lại phải nhịn đói thêm mấy ngày.
Nhưng nhìn trên bàn bày cháo trắng, trứng gà và cả bánh bao trắng muốt, trong lòng hắn không khỏi chấn động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)