Lưu Thị run rẩy, vội vàng chạy đến bếp, lấy một cái chén đưa cho Hoài Cẩn.
Hoài Cẩn nhìn cái chén trên tay đại bá mẫu, cậu bé có chút chê bai nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận lấy, dù sao hiện tại bốn người chỉ còn hai cái chén tốt.
Cố Tâm Nguyệt nhướng mày: "Cầm lấy đi, lát nữa ta nuôi cho con một con chó, cái chén này để cho nó dùng cũng vừa khéo."
Hai mẫu tử đi về, Lưu Thị không cam lòng đóng cửa lại, khạc nhổ: "Phỉ! Nhà mình còn nuôi không nổi, ta xem các ngươi lấy gì nuôi chó!"
Quay về phòng, quả nhiên Cố Tâm Nguyệt đã lấy từ trong giỏ tre ra hai cái chén mới: "Tử Du, lại đây, xem mẫu thân chuẩn bị gì cho các con này?"
Tử Du chạy lon ton đến: "Mẫu thân, cái chén mới này là cho Tử Du dùng à? Con vịt vàng trên này đẹp quá."
"Ừm, Tử Du thích không? Nếu thích thì lát nữa mẫu thân sẽ dùng cái chén này múc cháo cho con."
"Thích!" Tử Du vui vẻ vỗ tay.
Hoài Cẩn ngoan ngoãn đứng một bên, Cố Tâm Nguyệt vẫn chưa gọi đến mình, nam hài có chút ngại ngùng không dám chủ động đi qua, nhưng cậu bé nhìn thấy trên bàn rõ ràng còn bày một cái chén màu xanh, phía trên vẽ một con hổ lớn, có lẽ là để cho mình.
Quả nhiên, Cố Tâm Nguyệt cầm "con hổ lớn" lên, hỏi Hoài Cẩn: "Hoài Cẩn dùng con hổ lớn này được không?"
Hoài Cẩn gật đầu ừ một tiếng, trong lòng vui như nở hoa.
Cháo nấu thơm nồng sánh mịn, Cố Tâm Nguyệt múc trước bốn chén để trên bàn cho nguội: "Hai đứa đợi nguội rồi hãy ăn, ta múc ít cháo loãng cho cha các con uống trước."
Cố Tâm Nguyệt đưa tay cầm chiếc chén cuối cùng, lúc nàng đang định múc ít cháo loãng thì bỗng nhiên bị Hoài Cẩn lên tiếng ngăn lại: "Chiếc chén này không phải để cho chó dùng hay sao?"
Cố Tâm Nguyệt suýt bật cười thành tiếng, không ngờ hài tử này lại bảo vệ cha mình như vậy, nàng vội vàng giả vờ hồ đồ: "Ôi chao, ta thực sự quên mất, suýt nữa thì dùng chén chó để cho cha các con ăn cháo loãng, may mà Hoài Cẩn nhắc nhở ta, lát nữa khi cha các con tỉnh dậy, các con phải giữ bí mật cho ta đấy."
Nói xong, Cố Tâm Nguyệt nháy mắt với hai hài tử.
Thực ra Tống Dập vẫn luôn nằm mê man, chưa ngủ say hoàn toàn, hắn còn mơ hồ nghe thấy giọng nói của một nữ tử xa lạ, tiếng cười như chuông bạc của Tử Du và mùi cháo thơm nức khắp phòng.
Lúc này nghe thấy có người gọi tên mình, ý thức của hắn mới dần trở lại, hắn hé mắt nhìn người ngồi trước mặt và cái chén trong tay người đó, lúc này đang tỏa ra mùi thơm hấp dẫn.
Vì bản năng sinh tồn, Tống Dập vô thức há miệng, ừng ực ăn hết nửa chén cháo loãng.
Vừa rồi hắn còn cảm thấy toàn thân lạnh ngắt, sau khi ăn xong liền thấy ấm áp dễ chịu vô cùng, liền ngoan ngoãn nằm xuống.
Cố Tâm Nguyệt vô thức đưa tay sờ trán Tống Dập, phát hiện hắn đang sốt, không trách được sắc mặt đỏ hơn buổi chiều rất nhiều.
Cố Tâm Nguyệt lấy trong không gian ra một viên thuốc hạ sốt, hai viên thuốc chống viêm, nhân lúchai đứa trẻ con đang ăn ngon lành, nàng lén nghiền nát thuốc ở bên ngoài, bỏ vào đáy chén.
Sau đó nàng lại múc một chén cháo, bỏ hai viên đường phèn, từ từ đút cho Tống Dập uống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)