Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng lửa không giải quyết được cơn đói. Cậu nhìn quanh, quyết định đi tìm thứ gì đó có thể ăn được. Không được quá xa, nhưng cần thử vận may.
Trong lúc An Trầm đi dọc theo bìa rừng, cậu nghe tiếng “sột soạt” nhẹ phía trước. Theo phản xạ, cậu rụt người nấp sau rễ cây, chỉ ló đầu ra quan sát. Một sinh vật nhỏ đang đứng trên hai chân sau, rướn người bằng dáng vẻ vừa thận trọng vừa đáng yêu. Nó trông giống con thỏ nhưng không hoàn toàn là thỏ. To bằng chai nước suối lớn, lông mềm mượt màu trắng pha xám, hai tai dài mảnh nhưng hơi trong suốt dưới ánh nắng. Đôi mắt nó tròn có màu tím đỏ, sáng theo cách rất thông minh. Phần đuôi khác biệt hoàn toàn: không phải đuôi bông, mà là một nhúm lông dài mềm, rũ xuống như chổi nhỏ, vung nhẹ khi nó di chuyển.
An Trầm thấy nó đang ăn một chùm quả đỏ mọng giống mâm xôi, nhưng các hạt quả lớn hơn và sáng bóng như phủ một lớp nước. Nhìn nó ăn rõ ràng là ngon miệng. An Trầm nuốt nước bọt.
“Nó ăn không chết… mình ăn chắc ổn.”
An Trầm đang nghĩ cách làm sao để có được quả mâm xôi và con thỏ cho bữa tối. Nhưng đúng lúc cậu bước tới gần bụi cây, bàn chân lại vô tình đạp phải một cành khô.
Rắc!
Tiếng gãy giòn vang lên giữa không gian yên tĩnh đến mức khiến chính An Trầm cũng giật mình. Con thỏ giật mình, đôi tai dựng thẳng, rồi chỉ trong chớp mắt nó nhảy phóc vào bụi rậm và biến mất khỏi tầm mắt. An Trầm đứng sững lại, nhìn theo bóng trắng vừa vụt đi, đau lòng “Bữa tối của mình…”, trong lòng không khỏi tiếc nuối. Bữa tối ngon lành vừa mới tưởng tượng trong đầu… chạy mất rồi.
An Trầm quyết định hái thêm vài chùm mang về hốc cây từ từ ăn. Tuy nhìn qua thì có vẻ không có độc, nhưng An Trầm vẫn tự nhắc mình phải cẩn thận. Tốt nhất là chỉ ăn thử một hai quả trước, để cơ thể làm quen và xem có phản ứng gì bất thường không. Cậu xoay xoay trái quả trong tay, mùi thơm nhẹ lan ra khiến bụng réo lên khẽ một tiếng, nhưng lý trí vẫn kéo cậu lại. Ở một nơi nguyên thủy thế này, bất cứ thứ gì trông ngon lành quá mức đều có thể giấu hiểm nguy bên trong. Thử một ít trước, đó mới là cách sống sót.
Trên đường trở về, cậu nhìn thấy một cụm cây có lá dài như lá nghệ, thân ống, mùi thơm nồng hơn. Cậu chạm nhẹ, bẻ lấy một nhánh, đưa lên mũi ngửi - “Mùi này… giống sả.”
Cạnh đó là một bụi cây khác, nhìn rất quen thuộc. An Trầm đào thử vài phân dưới đất – củ nhỏ, vàng nhạt, thơm cay quen thuộc - “Gừng.”
Lần đầu tiên từ lúc xuyên không, An Trầm thật sự cảm thấy mình có thể sống được.
Về tới hốc cây. An Trầm dùng vỏ quả khô để đựng trái mâm xôi và cây xả và cây củ gừng rừng. Vỏ quả khô này cậu nhặt được gần hốc cây, khá cứng. Do không có nước để nấu nước xả gừng hạ sốt, An Trầm phải nghĩ cách khác. Cậu gom vài cọng sả rừng và củ gừng rừng nhỏ lại, đợi gỗ cháy đỏ lên, cậu đặt những lát gừng và đầu sả đã đập dập lên phần ửng đỏ của khúc gỗ đang cháy. Ngay lập tức, tinh dầu bốc lên thành từng làn khói mỏng, cay nhẹ nhưng ấm, lan tỏa giữa khoảng rừng lạnh ẩm. Cậu ngồi sát lại gần đống lửa để hơi nóng pha mùi gừng sả lan lên mặt và cổ.
“Cứ hít chậm thôi… tinh dầu sẽ giúp ấm người và dễ thở hơn.” - cậu nghĩ. Lúc này cậu vô cùng cám ơn ông bà Nội và ba ngày xưa đã kiên nhẫn truyền dạy kiến thức Đông Y cho cậu. Không có nước, không có thuốc, chỉ có lửa và những thứ hái được trong rừng. Cậu nướng thêm vài lát gừng, bọc bằng một tấm lá to rồi áp lên trán và gan bàn chân. Hơi nóng lan dần, làm da ấm lên từng chút một. Giữa rừng nguyên sinh hoang vu, trong hoàn cảnh thiếu thốn nhất, gừng và sả trở thành thứ thuốc duy nhất cậu có thể dùng để qua cơn sốt.
“Ông bà Nội, cha… nếu thấy con làm thuốc bằng cách này chắc các người sẽ cười cho xem…”
Giọng cậu nhỏ, khàn nhưng ấm.
Cảm giác nhớ nhà bất ngờ dâng lên khiến lồng ngực cậu nghẹn lại. An Trầm nhớ ông bà, nhớ cha mẹ, nhớ cả cậu mợ và những anh chị em họ luôn vây quanh mỗi dịp sum họp. Không biết sáng hôm sau không thấy cậu gọi điện, ông bà sẽ lo lắng đến mức nào.
Rồi một ý nghĩ khác, đáng sợ hơn, len vào đầu cậu — thân thể của mình ở thế giới hiện đại đang như thế nào? Liệu cậu đã xuyên cả thân qua đây? Hay chỉ có ý thức bị kéo rời khỏi cơ thể? Ở thế giới hiện đại, cậu vẫn đang sống, chỉ là đang hôn mê trong bệnh viện rồi một ngày sẽ tỉnh lại?
Hay tệ hơn… trong thế giới hiện đại, cậu đã không còn nữa, và con đường quay về đã bị cắt đứt vĩnh viễn?
Những ý nghĩ chồng chéo khiến đầu cậu đau nhói từng cơn. An Trầm cắn môi, buộc bản thân dừng lại trước khi tâm trí bị cuốn vào nỗi hoang mang không lối thoát. Cậu hít sâu, không muốn bản thân tiếp tục chìm vào những suy nghĩ rối rắm ấy. Cậu cố chuyển hướng suy nghĩ, để tâm trí lần tìm những mảnh ký ức về những kiến thức về kỹ năng sinh tồn mà ông và ba từng dạy cậu trong những lần đưa cậu vào rừng hái thuốc.
Giờ không phải lúc hoảng loạn. Muốn sống, hiện tại cậu chỉ có thể dựa vào chính mình.
Trong ánh lửa nhỏ nhảy múa, khuôn mặt An Trầm sáng mờ – bình tĩnh, kiên nhẫn, cố chấp sống.
An Trầm ngồi một hồi, liên tục cho thêm gừng và xả được đạp dập lên thân gỗ cháy đỏ, hơi nóng lan khắp người, cậu cảm nhận được cơn sốt hạ xuống từng chút. Cậu dựa lưng vào thành cây, hơi thở ổn định dần, mí mắt dần nặng xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)