Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên về Đại Lục Thương Hoang Chương 8 – Tìm Cách Sống Sót (1)

Cài Đặt

Chương 8 – Tìm Cách Sống Sót (1)

An Trầm như ngừng thở.

Cậu cảm giác từng thân cây đều có đôi mắt vô hình đang dõi theo cậu, quan sát từng chuyển động nhỏ như thể đang đánh giá khả năng tồn tại của một sinh vật lạ vừa rơi xuống đây. Hai chân cậu run nhẹ. Cảm giác như có ai đó thổi làn hơi lạnh lẽo chạm vào sau gáy cậu. Cậu bất giác đưa mắt nhìn xung quanh. Cậu hy vọng là cậu đang tự dọa chính mình. Nhưng cái im ắng này, cái âm u này, nó thật sự quá đáng sợ. Cậu chậm chạp ngẩng đầu lần nữa, tán cây vẫn im lặng rợn người. An Trầm nuốt khan, tự siết hai tay vào nhau để giữ bình tĩnh. Câu từ nói với chính mình không thể đứng đây hoài được. Người ta xuyên không có vàng, có hệ thống, còn cậu… chỉ có cái đầu thôi. Dùng nó đi.

Cố gắng sinh tồn là việc cậu cần làm ngay lúc này.

Gió rừng lạnh lẽo quất vào chân, và chỉ lúc đó cậu mới nhận ra trên chân mình ngoài đôi vớ dày đang mang thì chẳng còn cái gì để bảo vệ bàn chân cả. Mặt đất đầy rễ cây sắc cạnh, đá vỡ, gai nhọn và những tảng rêu ẩm mốc trơn trượt. Chỉ đi vài bước thôi là đôi vớ đã bám đất, ướt sũng, khó chịu. Cậu đứng dưới gốc cây, hít sâu một hơi để kiềm chế cơn hoảng loạn len lên trong ngực. Nếu không làm gì đó để bảo vệ bàn chân, cậu sẽ không thể đi nổi quá vài trăm mét trong khu rừng nguyên sinh này. Không giày thì tự làm. An Trầm quan sát xung quanh, mắt dừng lại ở những dây leo dài đang quấn quanh thân cây lớn. Loại dây này dẻo, dai và có độ đàn hồi vừa đủ — hoàn toàn có thể dùng làm vật liệu tạm thời.

An Trầm ngồi xuống một tảng đá bằng phẳng, trải đôi vớ đã lấm lem ra trước mặt, rồi bắt đầu đo chiều dài bàn chân theo từng đoạn dây leo. Ngón tay cậu run nhẹ vì lạnh và sợ hãi, nhưng động tác vẫn đều đều — bản năng sinh tồn và ký ức những lần theo ông vào rừng giúp cậu giữ bình tĩnh. Đầu tiên, cậu xoắn hai đoạn dây leo thành vòng khung ôm ở phần mũi chân. Sau đó cậu đan chéo thêm nhiều sợi khác tạo thành một lớp đế thô sơ nhưng khá chắc. Cuối cùng, cậu bện hai dây dài làm quai, luồn qua cổ chân và buộc chặt phía sau gót.

Cậu lặp lại với chân còn lại. Khi đôi giày dây leo hoàn thành, chúng vừa khít chân cậu, nhẹ và thô mộc nhưng đủ để ngăn đất đá và gai nhọn đâm vào da. An Trầm đứng dậy, thử bước vài bước. Giày phát ra tiếng sột soạt nhẹ nhưng êm hơn cậu tưởng. An Trầm bắt đầu đi chậm rãi về phía ánh sáng loãng hơn của bìa rừng, nơi tán cây thưa và mặt đất ít rễ hơn. Đầu óc choáng nhẹ vì sốt, cổ họng khô rát, nhưng bản năng sinh tồn buộc cậu phải tỉnh táo. Cậu vẫn còn bệnh. Mỗi bước chân đều nặng nề. An Trầm biết rằng việc rời khỏi nơi này, thoát khỏi bóng tối dày đặc của những tán cây cao vút là vô cùng quan trọng. Nhưng cơ thể cậu thì không cho phép, cơn sốt vẫn còn, đầu óc choáng váng. Vì thế, dù lòng sốt ruột muốn rời khỏi mảnh rừng mênh mông này, cậu vẫn buộc phải dừng lại. Trước tiên phải tìm một chỗ trú, nơi khô ráo, tránh gió đêm và thú rừng. Ở nơi rộng lớn như thế này, đi lang thang mất phương hướng là tự tìm chết. Chỉ khi hạ sốt, lấy lại sức, cậu mới đủ tỉnh táo để nghĩ đến con đường ra khỏi nơi hoang dã này.

An Trầm nhìn quanh và quyết định tiến về phía nơi có một thân cây khổng lồ sừng sững, rễ trồi lên cao như chiếc cổng tự nhiên. Sau khi quan sát kỹ, cậu nhận ra ở phía dưới thân cây có một hốc rỗng lớn bằng hai, ba người chui vào. Bên trong khô ráo, lá rụng và rêu tạo thành lớp đệm tự nhiên mềm, sạch, không có dấu vết thú sinh sống gần đây.

“Ổn rồi… tối nay trú tạm ở đây trước.”

An Trầm chui vào hốc cây, kiểm tra bằng cành khô để chắc chắn không có rắn, sâu độc hay ổ côn trùng. Khi thấy an toàn, cậu đặt tay lên ngực, thở phào nhẹ.

Hốc cây đủ kín để che gió. Đủ tối để sinh vật lớn khó nhìn thấy từ xa. Và đủ rộng để cậu không bị bó buộc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc