Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên về Đại Lục Thương Hoang Chương 10 – Buổi sáng đầu tiên ở nơi xa lạ

Cài Đặt

Chương 10 – Buổi sáng đầu tiên ở nơi xa lạ

Không biết đêm qua cậu ngủ từ lúc nào.

Một cơn lạnh tái người len dọc sống lưng khiến An Trầm co lại theo phản xạ. Cậu trở mình, hơi thở nóng sốt phả ra giữa không khí ẩm lạnh. Bản năng quen thuộc kéo cậu vào những động tác vô thức - tay phải chầm chậm lần sang bên, tìm góc chăn mềm mà mỗi buổi sáng cậu vẫn kéo sát vào người trong căn phòng nhỏ của mình. Tay trái quờ quạng lên phía đầu giường — nơi cậu luôn để điều khiển máy điều hòa. Còn chân thì khẽ quét qua quét lại, cố tìm xem chiếc điều khiển có lăn xuống cuối giường như thường ngày hay không.

“…Lạnh quá… mở điều hòa lên chút…”

Đến khi bàn tay quờ trúng một tảng đá lạnh, cậu mới giật mình tỉnh hơn đôi chút. Cậu mở mắt, thấy bầu trời tối mờ sau tán cây, trước mặt mình là khoảng sáng mờ đục của buổi sớm, còn đống tro đen nơi đêm qua từng có lửa đã nguội lạnh từ lâu.

An Trầm tỉnh dậy khi trời chỉ vừa chớm sáng. Cậu khẽ thở dài nhìn đống tro đen.

“Hừm…tắt lúc nào vậy…”

An Trầm dụi mắt, cảm giác cơ thể nhẹ hơn hôm qua khá nhiều, đầu đỡ choáng, sốt giảm rõ. Nhưng vì cậu chỉ mặc đúng bộ đồ ngủ, hơi lạnh của rừng sớm buông xuống lại khiến da gà nổi lên từng mảng. Cậu bò ra khỏi hốc cây, đứng dậy vươn vai, đầu vẫn còn choáng váng. Cậu cố nhớ lại những bài tập dưỡng sinh mà ông bà Nội dạy khi cậu còn nhỏ. Cậu tập vài bài cho cơ thể nóng lên đợi trời sáng hơn. Tuy nhiên, đợi một hồi, nắng vẫn bị che bởi những tán cây lớn, thành thử chỉ có vài tia sáng mỏng manh xuyên xuống như những sợi chỉ vàng. Không khí buổi sớm lạnh lẽo, thơm mùi sương pha lẫn mùi lá mục và nhựa cây.

Việc đầu tiên An Trầm cần làm là tìm nước.

An Trầm tìm được một chiếc lá to, bản rộng và dày như lá dong nhưng mềm hơn, gấp lại thành cái phễu đơn giản để hứng từng giọt sương sớm. Cậu đưa nước lên miệng uống thử.

Mát lạnh.

Ngọt nhẹ.

Thứ cảm giác mà nước lọc trong thành phố không bao giờ có được.

“Ngon ghê… đúng là nước sương sớm trong rừng không ô nhiễm. Cái thế giới quái quỷ này xem ra cũng có chỗ tốt.”

An Trầm lại dùng lá dong lót vào bên trong vỏ quả khô cậu tìm được hôm qua để tránh bụi và tạp chất. Cậu đặt chúng dưới đầu những chiếc lá lớn đọng đầy sương để hứng. Sương sớm ở đây nhiều đến mức chỉ cần đưa nhẹ tay chạm vào mặt lá, từng giọt lớn đã lăn xuống như chuỗi pha lê. Dưới ánh sáng xanh nhạt của buổi sớm, nước trong vỏ quả lấp lánh như ngọc. An Trầm tranh thủ lấy thêm nước để dành, đựng đầy trong vỏ quả khô, đặt sát bên hốc cây rồi lấy một cái lá khác che lên miêng vỏ quả. Đợi mặt trời lên cao hơn nữa, sương sớm sẽ bốc hơi. Nếu không tìm được nguồn nước thì phần nước này chính là nước uống cả ngày hôm nay của cậu. An Trầm tìm thêm những sợi dây leo mảnh để cố định lá ở đầu miệng vỏ trái khô lại, tránh nước bị đổ ra ngoài khi cậu di chuyển.

Sau khi ăn xong những quả mâm xôi cuối cùng, An Trầm lau nhẹ khóe môi rồi tự nhủ mình không thể dừng lại quá lâu. Cậu đứng lên, hít một hơi thật sâu, quyết định tiếp tục tìm cách thoát khỏi khu rừng rộng lớn này. Cậu không biết phía bên ngoài đang chờ đợi điều gì — là nguy hiểm mới, hay một nơi an toàn hơn. Nhưng dù thế nào, bước ra ngoài vẫn có vẻ ít đáng sợ hơn tiếp tục mắc kẹt trong khu rừng nguyên sinh âm u và lạnh lẽo này.

Ít nhất… bên ngoài còn có hy vọng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc