Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên về Đại Lục Thương Hoang Chương 7 – Xuyên đến khu rừng âm u (2)

Cài Đặt

Chương 7 – Xuyên đến khu rừng âm u (2)

“Chẳng lẽ là xuyên… không? Thật vô lý. Không thể nào” – An Trẩm khẽ lẩm bẩm, giọng khàn, cổ họng lại đau rát. An Trầm nhíu mày, lại đưa mắt quan sát xung quanh thêm một lần nữa, cố gắng xâu chuỗi lại mọi chuyện, cố gắng phân tích xem chuyện gì đã xảy ra và làm sao để trở về.

Tuy nhiên cái lạnh thấu xương lại kéo cậu về với thực tại. Cậu hít một hơi lạnh buốt, rùng mình lần nữa. Khái niệm xuyên không vốn chỉ là thứ đọc cho vui trong truyện Trung Quốc, nhưng giờ lại trở thành khả năng duy nhất hợp lý.

Nếu thật sự xuyên không thì cậu hy vọng mình được phát “bàn tay vàng” như trong mấy mẩu truyện cậu đoc trước đây. An Trầm thử khẽ nói “vào không gian…”. Cậu đợi một lúc, không có gì thay đổi, cậu vẫn ở chỗ cũ. An Trầm lại khẽ gọi “hệ thống…”. Không khí vẫn im phăng phắc. Không có ai đáp lời. Không có tiếng “ting”, không có bảng giao diện nào hiện ra. An Trầm mím môi, cố gắng nhắm mắt lại, tập trung hết mức xem trong cơ thể mình có gì thay đổi không? Năng lượng gió, lửa, nước gì gì đó…nguyên tố nào cũng được, miễn có một chút kỳ năng để bảo vệ bản thân ở nơi nguy hiểm và đáng sợ này. Nhưng càng cố gắng cảm nhận, cậu càng cảm thấy hụt hẫng. Vẫn không có gì.

Không khí, máu, nhịp tim – tất cả đều như bình thường.

Lúc này cậu mới để ý trên tóc, trên áo cậu dính rất nhiều lớp phấn mịn phát sáng—có lẽ từ những loài hoa lạ hay nấm phát quang rơi xuống. Chúng sáng nhè nhẹ như dải ngân hà mắc vào tóc người. Cậu phủi nhẹ, ánh sáng theo đó bay lên không trung, tan vào màu xanh rêu của rừng.

“Đẹp thật…” – ý nghĩ ấy vụt qua khiến cậu ngẩn người.

Ngay cả trong hoàn cảnh đáng sợ này, thiên nhiên nơi đây vẫn đẹp đến mức siêu thực. Nhưng cái đẹp hoang dã luôn đi kèm với nguy hiểm.

Cậu kéo hai tay ôm lấy cánh tay mình, cố giữ ấm trong chiếc áo ngủ dày. Trời không quá rét, nhưng cái lạnh của rừng sâu bao giờ cũng thấm và dai hơn. Cậu vẫn còn sốt, người yếu, miệng khô, tim đập nhanh do hoảng hốt. Nếu ở thế giới cũ, chỉ cần uống viên thuốc hạ sốt, ngủ một giấc, là ổn. Nhưng ở đây—một viên thuốc cũng không có.

An Trầm khép mắt, hít sâu - “Bình tĩnh. Mày đã sống sót qua cái ngày ba mẹ mất. Mày đã sống tự lập năm năm trời. Mày sẽ sống tiếp được hôm nay.”. Tự nói với bản thân xong, cậu cố đứng dậy, nhưng chân lập tức mềm ra, đầu cảm thấy choáng váng, cả người cậu lảo đảo, cậu phải vịn vào thân cây gần đó mới giữ được thăng bằng. Cây này thô ráp, vỏ sần sùi như lớp đá. Nhưng khi tay cậu chạm vào, từ thân cây tỏa ra hơi ấm nhẹ—như thể cây đang sống, đang hít thở ngay dưới lớp vỏ.

“Hả…?” - Cậu ngạc nhiên. Cây cối bình thường không có nhiệt độ thế này. Cậu rụt tay lại, nhưng cảm giác kỳ lạ ấm áp vẫn còn trên lòng bàn tay. Rừng nơi này chắc chắn không giống bất kỳ hệ sinh thái nào cậu từng học. Không có sách nào miêu tả loại cảm giác này. Rừng… quá sống. Cậu run nhẹ, ngẩng đầu quan sát lần nữa. Những tán cây vẫn im lặng, tán lá dày đặc đến mức che gần trọn bầu trời. Những thân cây xù xì, rễ to quấn nhau chằng chịt cuộn lên khỏi mặt đất. Lá trên cao đan vào nhau thành mái vòm khổng lồ, chỉ để lọt xuống vài vệt sáng hiếm hoi, khiến cả khu rừng trông như một ngôi đền cổ được phủ kín bằng bóng tối xanh thẫm. An Trầm đứng giữa rừng, bỗng cảm thấy hoảng sợ, cậu cảm thấy mình nhỏ bé đến mức chỉ như một đốm bụi so với thế giới âm u, nguy hiểm này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc