Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An Trầm tỉnh dậy trong thứ cảm giác nửa mơ nửa thực và cái cảm giác lạnh rùng mình xuyên thấu da thịt ngấm từ mặt đất lên sống lưng. Một cái lạnh ẩm, dày và hoàn toàn xa lạ với cậu.
Vậy đây là đâu? Cậu đang ở đâu? Mặc dù đang bệnh nhưng An Trầm vẫn nhớ rõ trước khi ngủ cậu rõ ràng đang ở trong phòng trọ của mình. Vậy cậu là đang nằm mơ sao? Nhưng rồi cái đau ê ẩm và cái lạnh buốt lan từ gáy xuống lưng cho cậu biết cậu không phải đang nằm mơ.
Gượng ngồi dậy, An Trầm hít một hơi thật sâu. Không khí trong rừng đậm đặc tinh khiết đến mức mỗi hơi thở như mang theo cả mùi cây cỏ trượt thẳng vào phổi. Hơi lạnh khiến mũi cậu hơi khó chịu nhưng không khí thật sự tươi mát. Lần đầu tiên cậu cảm nhận được chỉ riêng việc thở thôi cũng có thể khiến toàn thân nhẹ đi đến vậy. Chiếc áo thun trắng ướt dính vào lưng, vừa vì mồ hôi, vừa vì đất ẩm. Cậu đưa tay sờ trán, người cậu vẫn còn sốt, đầu vẫn thấy chóng mặt, nhưng cậu không thể nằm lâu giữa nơi thế này.
An Trầm nhìn quanh. Cảm giác bản thân nhỏ bé hơn bất cứ lúc nào trong đời. Mặc dù đã từng đi rừng nghiên cứu, từng đi thực địa, từng đi vào vùng sâu vùng xa, nhưng chưa bao giờ cậu thấy một khu rừng nào to lớn và âm u như vậy.
Ở Việt Nam không có khu rừng to lớn nào toàn những cây cổ thụ to đến mức cần vài người đến vài chục người ôm mà vẫn không hết, cũng không có tán lá dày đặc đến mức che gần trọn bầu trời như thế này. Nếu có từng tồn tại thì chắc cũng đã bị thu hẹp, khai thác hoặc thay đổi bởi con người từ lâu rồi.
Cũng không có những bụi hoa tím nở ra một thứ ánh sáng nhàn nhạt như đom đóm tụ lại. Không có những dây leo to bằng bắp đùi treo từ trên cao xuống đung đưa như những dải xích xanh. Và càng không có loại nấm phát sáng yếu ớt dưới chân cậu, tạo thành những chấm sáng xanh nhạt như sao rơi rải rác trên mặt đất.
An Trầm rùng mình, cảm thấy hoang mang và lo lắng. Nếu đây không phải mơ, thì cậu hình như không còn ở thế giới cũ nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)