Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên về Đại Lục Thương Hoang Chương 5 – Xuyên Không

Cài Đặt

Chương 5 – Xuyên Không

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cậu nghĩ mông lung vài chuyện vặt: mai phải gọi cho thầy báo tình hình; dữ liệu ở khu ruộng hôm nay chưa nhập; cuối tuần này có thể gọi thêm cho mấy đứa bạn nhờ thu thập số liệu… Rồi ý nghĩ trôi dần, mờ nhạt như bị nước cuốn. Không biết bao lâu sau, tiếng sấm đầu tiên nổ lên rất gần - “ẦM!”

Cả khung cửa kính rung lên. Cậu giật mình, tim đập thình thịch. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhưng người lại nóng như lửa. Sốt bắt đầu lên. Cậu cố mở mắt. Ánh đèn vàng trên trần nhòe đi, kéo theo một quầng sáng trắng. Tai ù lại, tiếng mưa bỗng như bị bóp méo, dài ra, lạ lẫm.

“Chắc… sốt cao rồi.” – ý nghĩ lóe lên chậm chạp. Cậu muốn ngồi dậy uống thêm nước, nhưng tay chân nặng như bị ai giữ chặt ấn xuống giường - "Bị bóng đè sao?"

Một tia chớp lóe ngoài cửa sổ. Ánh sáng tràn vào phòng, nhưng kỳ lạ là không trắng xanh như thường, mà là một thứ ánh sáng vàng nhạt, trong mà dày, như có chất. Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm giác như phòng trọ không còn là phòng trọ nữa. Trần nhà mờ dần. Tường mờ dần. Góc bàn, tủ quần áo, mấy chậu cây, tất cả đang bị ai đó dùng tẩy xóa bỏ.

An Trầm hoảng hốt, cố chớp mắt, nghĩ mình đang mê sảng. Nhưng càng cố nhìn rõ, cảnh vật càng nhòe đi, rồi tan rã thành những mảng màu lạ lẫm: trắng sữa, xanh rêu, nâu đất, đen sẫm.

Tiếng sấm lần thứ hai vang lên – nhưng lần này, không còn là âm thanh bình thường. Nó giống như tiếng gì đó vỡ tung trong ngực, như xé toạc không gian xung quanh, một cú giật kéo cậu ra khỏi nơi quen thuộc. An Trầm thấy choáng váng, đầu óc quay cuồng. Cậu cảm thấy như có một lực hút vô hình túm lấy ngực cậu, giật mạnh. An Trầm cảm giác giống như rơi vào thang máy đứt dây, hoặc bị ai hất văng khỏi mép vực. Dạ dày chồm lên, tai ù đi, hơi thở đứt đoạn. Cậu muốn hét, nhưng cổ họng khô khốc, không phát ra tiếng.

An Trầm cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, như đang trôi lơ đãng, không còn giường, không còn chăn, không còn ánh đèn vàng, không còn tiếng xe ngoài hẻm. Cơ thể cậu như đang trôi bồng bềnh trong làn nước lạnh buốt. Sau đó, An Trầm chỉ còn cảm thấy một khoảng không vô tận, tối mà không hẳn tối, sáng mà không hẳn sáng. Trong đó đầy những vệt sáng dài, giống như có ai vẽ những đường mực óng ánh ánh vàng lên không khí. Chúng lướt qua người cậu, lạnh mà nóng, mềm mà cứng.

Cậu đưa tay quờ quạng, nhưng không chạm được gì cả.

Mùi lá mục.

Mùi gió mang theo hơi lạnh lạ lùng, không giống mùi bê tông, khói xe hay hơi nước trong thành phố. Nó hoang dã và dày đặc.

Trước khi kịp mở mắt nhìn, cậu thấy cảm thấy cơ thể lại vào trạng thái rơi xuống.

Sau đó, An Trầm cảm thấy cái rơi này không còn là một cảm giác nữa. Lần này là rơi thật sự từ trên cao xuống, gió tạt ngang tai, tóc bị hất ngược ra sau, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu chợt nghĩ:

“Nếu đây là mơ, tỉnh dậy chắc đau đầu lắm.”

Rồi một cú va chạm mạnh. Lưng An Trầm dập vào thứ gì đó mềm nhưng xen lẫn cứng – như tán lá rậm rạp trộn với cành cây. Không khí bật khỏi phổi, mắt cậu tối sầm.

Cậu không kịp nhìn xung quanh, không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Toàn thân rã rời. Ý thức tắt dần.

Thế giới cũ, với thành phố mưa, căn phòng trọ nhỏ, bài nghiên cứu, tan biến như một giấc mơ chóng vánh.

Cậu chìm vào bóng tối.

Cậu không hề biết, lần mở mắt tiếp theo, thứ đang chờ cậu không phải là trần nhà màu trắng ở Thành phố Hồ Chính Minh, mà là bầu trời lạ, khu rừng lạ, và những sinh vật mà từ nhỏ đến lớn cậu chỉ nghĩ chúng tồn tại trong sách hoặc trong tưởng tượng của người xưa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc