Cửa phòng đóng lại, tiếng mưa ngoài kia trở nên xa hơn, chỉ còn là âm thanh ầm ầm như một lớp nền mờ.
An Trầm vắt vội chiếc áo ướt, treo lên ghế cho ráo nước, rồi vào nhà tắm xả nước nóng. Nước ấm chảy trên da khiến cậu rùng mình. Lúc này cậu mới lờ mờ nhận ra hình như mình đang sốt. Thân nhiệt nóng hầm, đầu nặng trịch, mắt hơi khô và cay.
“Chắc cảm rồi.” – cậu nhíu mày, nhưng cũng không quá để tâm. Cả tuần nay đi nhiều, lại dầm mưa, cảm nhẹ là chuyện thường.
Tắm xong, An Trầm lau khô người và tóc, khoác vào bộ đồ rộng rồi bước ra bếp, với tay lấy điều khiển bật điều hòa, hy vọng luồng gió lạnh có thể xua bớt cảm giác nặng nề trên da. Ngoài cửa sổ, trời vẫn lất phất mưa. Dù đã sang tháng 11, thành phố Hồ Chí Minh vẫn đặc quánh hơi ẩm; cái nóng hâm hấp từ tháng 10 như bám lại trong từng lớp không khí. Độ ẩm cao khiến cơ thể khó thoát mồ hôi, mang theo cảm giác nóng nực và ngột ngạt, như có lớp hơi dính quấn quanh người. Gió thổi nhẹ qua khe cửa, đem theo mùi đất ẩm và nước mưa, nhưng cũng không làm không khí dễ chịu hơn. Những dãy bê tông và nhà cao tầng tích nhiệt suốt cả ngày, khiến dù trời đang mưa, luồng không khí phả vào mặt vẫn hầm hập, oi bức.
An Trầm khẽ rùng mình — không biết vì hơi lạnh từ điều hòa hay vì sự mệt mỏi âm ỉ vẫn còn đọng lại trong cơ thể. Cậu hít một hơi dài, để tiếng mưa rơi hòa cùng tiếng điều hòa, cố làm dịu lại những suy nghĩ đang lộn xộn trong đầu. Bụng cậu réo lên. Từ sáng đến giờ An Trầm vẫn chưa ăn uống gì ngoài ly cà phê mua vội trên đường. Trong tủ lạnh vẫn còn ít đồ, nhưng cậu lười nấu. Cậu lấy ổ bánh mì thịt mua từ hôm qua, cho vào lò để nướng lại cho ấm, ăn qua loa là xong. Miệng đắng, nuốt không thấy ngon, cổ họng đau rát. Ăn được nửa ổ thì dừng.
An Trầm lấy điện thoại, bấm gọi video call cho ông bà nội. Màn hình hiện lên gương mặt đi theo năm tháng nhưng ánh mắt vẫn hiền lành như ngày cậu còn nhỏ.
“Con tắm sớm vậy? Mắc mưa à? Nội nghe nói thành phố có giông, mưa lớn lắm”
“Con quên áo mưa. Nhưng về rồi, tắm nước nóng, thấy thoải mái lắm, con không sao đâu Nội.” – cậu cười, cố làm giọng nhẹ.
“Trời mưa gió, đi lại nguy hiểm lắm, con đừng có chủ quan.” – ông nội trách mà giọng vẫn dịu. “Trong người không sao là tốt rồi, mệt thì nói ông gửi thuốc lên, đừng có uống ba cá thuốc tây y, không hết bệnh mà hại thân nghe không?”
Cậu hơi suy nghĩ một giây, rồi trả lời thật:
“Dạ rồi rồi, con biết mà, nhà có bác sĩ Đông Y nổi tiếng mát tay phát thuốc miễn phí thì phải lợi dụng chứ.”
“Con đừng nghe ông con nói, nếu bệnh thì cứ uống thuốc Tây tạm, ông gửi thuốc lên sau. Con có sẵn thuốc cảm ở nhà không?” – bà hỏi dồn.
“Có ạ. Nội đừng lo.”
Cả hai ông bà dặn đi dặn lại: nhớ ăn uống, nhớ giữ ấm, mai nếu còn mệt thì ở nhà ngủ nghỉ, đừng cố chạy đây chạy đó, vẫn câu cũ sức khỏe là trên hết, công việc đến sau. Cậu vừa nghe vừa gật, lâu lâu chen vài câu trêu nhẹ cho họ cười. Cuộc gọi kéo dài mười mấy phút. Trước khi tắt máy, bà còn nói:
“Lát ngủ nhớ đắp chăn. Đừng mở cửa sổ, gió lùa, không bệnh lại thành bệnh.”
“Con biết mà. Con lớn rồi, không phải đứa mười tuổi nữa đâu. Thôi ông bà đi nghỉ ngơi đi, con cúp máy đay” – cậu cười, mắt cong cong, nhưng câu nói lại gợi lên chút gì đó nghèn nghẹn.
“Mai sáng nhớ gọi cho ông bà nhé.” - ông Nội dặn cậu.
“Dạ, mai con gọi ông bà.” - Cậu gật đầu, rồi tắt điện thoại. Trong phòng lại chỉ còn tiếng mưa.
Đèn vàng trên trần cho ánh sáng ấm áp. Căn phòng trọ nhỏ, một góc để bàn làm việc với laptop và tập tài liệu, một góc là tủ quần áo, một chiếc giường đơn kê sát tường. Mấy chậu cây thuốc nhỏ cậu mang đến từ Hà Nội vẫn xanh tốt trên bậu cửa, lá rung khẽ theo làn gió lùa qua khe cửa. Cậu uống viên thuốc hạ sốt, uống thêm ly nước ấm. Đầu càng lúc càng nặng, mí mắt sụp xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
