Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên về Đại Lục Thương Hoang Chương 3 – Cuộc sống ở thành phố

Cài Đặt

Chương 3 – Cuộc sống ở thành phố

Năm cuối đại học, An Trầm tham gia một đề tài nghiên cứu về mô hình nông nghiệp thích ứng biến đổi khí hậu. Nhờ thành tích tốt, sau khi tốt nghiệp, cậu được giữ lại làm trợ lý nghiên cứu cho thầy. Công việc bận nhưng thú vị. Công việc chính của cậu là đi khảo sát thực địa, thu thập số liệu, làm mô hình, phân tích đất, đánh giá cây trồng.

Cuối năm 2025, nhóm nghiên cứu cần làm khảo sát ở một số tỉnh phía Nam. Thầy giao cho cậu phụ trách một phần dữ liệu và cho cậu vào Thành phố Hồ Chí Minh một thời gian để tiện di chuyển và làm việc. Chiều trước ngày lên đường, An Trầm gọi điện về báo cho ông nội. Ông nghe máy rất nhanh như đang chờ sẵn, giọng chậm rãi mà đầy quan tâm.

“Vào Thành phố Hồ Chí Minh mấy bữa? Làm việc có cực không con?”

“Dạ không đâu ông, con chỉ đi thu thập dữ liệu thôi, không nặng lắm.”

Bà nội chen vào bằng giọng nhỏ nhỏ mà lo lắng:

“Trong đó nóng lắm, con nhớ uống nước nhiều một chút. Mệt thì nghỉ, đừng ráng.”

“Dạ con biết ạ. Con thuê được phòng rồi, sạch sẽ lắm. Lát con sẽ nhắn cho ông bà địa chỉ phòng trọ. Con ổn mà ông bà đừng lo.”

Có tiếng thở dài bên đầu dây, nhẹ nhưng nghe rõ sự thương cháu.

“Ừm, vậy được. Làm việc thì làm, nhớ giữ gìn sức khỏe. Có chuyện gì thì gọi cho ông bà liền, nghe chưa?”

“Dạ, con nhớ mà.”

Nói vài câu nữa, cậu cúp máy. Đi xa nhà bao lần, nhưng mỗi lần nghe giọng ông bà dặn dò, cậu lại có cảm giác như mình vẫn còn là đứa nhỏ chạy lon ton trong sân nhà cũ. Cảm giác yên tâm, và cả cảm giác trách nhiệm nhoi lên khiến cậu càng quyết tâm phải sống thật tốt.

Buổi trưa, lúc cậu đang ở ngoài làm việc, mây kéo đến rất nhanh. Trời đang sáng bỗng tối sầm lại. Mưa trút xuống như ai dốc cả thau nước lên thành phố. Cậu quên áo mưa ở phòng trọ. Chần chừ mấy phút, thấy mưa không có dấu hiệu bớt, cậu quyết định cứ đội mưa về, chạy chậm một chút là được, với lại ngày cậu còn nhỏ vẫn hay tắm mưa giờ coi như có cơ hội ôn lại kỉ niệm. Trời mưa, xe trên đường vẫn nhiều như vậy. Đường trơn, xe cộ đi lại hỗn loạn. Mưa tạt vào mặt khiến cậu phải nheo mắt, tay ghì chặt tay lái.

Kết quả là khi về đến nhà, người cậu ướt như chuột lột. Áo dính chặt vào da, tóc bết lại, nước chảy từ cổ xuống lưng lạnh buốt. Toàn thân run nhẹ vì lạnh, đầu thì ong ong.

Cậu không hề biết, cơn mưa chiều hôm ấy sẽ là cột mốc cuối cùng của cuộc đời cậu ở thế giới này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc