Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên về Đại Lục Thương Hoang Chương 2 – Cuộc sống đại học

Cài Đặt

Chương 2 – Cuộc sống đại học

An Trầm thi đậu Học viện Nông nghiệp Hà Nội như đã dự định.

Ông bà nội mừng đến rơm rớm nước mắt. Các cậu mợ, anh chị họ bên nội rủ nhau làm mâm cơm chúc mừng. Ai cũng nói cậu giỏi, cậu ngoan, cậu giống cha ở cái sự kiên trì. Cậu cười, mắt cong cong, chạm ly nước ngọt với từng người. Vẻ ngoài có vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại chộn rộn một cảm giác khó gọi tên: vừa háo hức vì một chương mới của cuộc đời, vừa có chút lo âu lẫn cô đơn.

Lên Hà Nội,An Trầm ở ký túc xá, bắt đầu cuộc sống tự lập thật sự. Ban ngày đi học, tối làm thêm những việc lặt vặt tích lũy kinh nghiệm sống, cuối tuần thì gọi điện về cho ông bà. Dù thế nào, bên nội vẫn luôn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của cậu. Khi ba mẹ qua đời có để lại cho cậu một khoản tiền đủ để cậu không phải lo lắng từng đồng tiền học, tiền trọ hay tiền ăn. NgàyAn Trầm rời quê vào thành phố Hà Nội, ông Nội lặng lẽ chuyển cho cậu một khoản nữa. Ông không nói nhiều lời. Ông chỉ đặt tay lên vai cậu, vỗ nhẹ. Còn bà thì dúi thẻ ngân hàng vào tay cậu, mắt đỏ hoe - “Sức khỏe là chính. Con có chuyện gì thì gọi cho ông bà. Phải gọi cho ông bà thường xuyên”

An Trầm học rất chăm. Những kiến thức về cây trồng, đất đai, khí hậu, chăn nuôi… đối với cậu như một thế giới mới đầy luật lệ và logic riêng. Cậu giỏi ghi nhớ, lại có óc quan sát và suy luận, nên chẳng mấy chốc đã trở thành sinh viên nổi bật của lớp. Hết năm hai, cậu đã được thầy cô nhắm đến cho các nhóm nghiên cứu nhỏ.

Nhưng dù có hòa nhập với môi trường mới, An Trầm vẫn giữ thói quen không để ai lại quá gần mình. Bạn bè nói cậu dễ gần, vui tính. Nhìn qua, không ai nghĩ cậu là người khó gần. Thực tế, chỉ cần bước qua bề ngoài ấy, người ta sẽ cảm giác như có một khoảng cách mỏng nhưng rất chắc, không dễ phá vỡ. Cậu sống tình cảm, nhưng không thích phơi bày. Giúp ai, cậu giúp hết mình, sẵn sàng chia sẻ kiến thức, chỉ bài, làm cùng, đi cùng. Nhưng làm xong là thôi, không đòi hỏi được mang ơn, cũng chẳng muốn ai nhắc lại. Cậu làm vì muốn công việc được hoàn thành tốt nhất, thế thôi.

Chuyện tình cảm, với cậu, hầu như là số 0.

An Trầm cao một mét tám, dáng người thong thả, da trắng, mũi cao thon, mắt nâu, hàng mi dài. Mỗi khi cười, khóe mắt cong cong lên khiến gương mặt như sáng bừng. Không ít người để ý. Gái có, trai có. Người tặng quà, người nhắn tin, người bóng gió tỏ tình. Thậm chí có người còn đứng chờ trước cổng ký túc xá.

“Cậu không thích yêu đương hả?” – Vũ - bạn thân câu quen khi học đại học từng hỏi, nửa đùa nửa thật.

Cậu nhún vai:

“Không thấy cái lợi gì từ chuyện yêu đương. Thêm trách nhiệm, thêm phiền, thêm khả năng thất vọng. Tớ còn nhiều thứ muốn làm hơn.”

“Nghe như ông cụ non.”

“Ừ, lại đây lại đây, ông cụ non này sẽ truyền kinh nghiệm sống có trách nhiệm và mục đích cho cậu. Câu đây là yêu đương quá sớm rồi, mới học đại học mà đã có 4-5 mảnh tình vắt vai. Không được. Quá tạo nghiệp. Nào lại đây, ngồi kế cụ nào, cụ nói chuyện cho cậu nghe, cụ phải kéo cậu về con đường chính đạo tu tâm tránh gây nghiệp tình cảm”

“Cút, cút!!!! Biến đi! Ông đây tự hào có nhiều mảnh tình vắt vai!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc