Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những ký ức đầu đời của An Trầm gắn liền với mùi thuốc bắc.
Mùi cam thảo dịu ngọt, mùi xuyên khung, bạch truật, đương quy, thỉnh thoảng thêm mùi rượu thuốc nồng ấm. Trong căn nhà ba gian cũ ở một thị trấn nhỏ, tiếng cối giã thuốc đều đều, tiếng dao chặt rễ khô lách cách, tiếng giấy gói lạo xạo – tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh rất riêng mà sau này, mỗi lần nhớ lại, cậu đều thấy vừa ấm áp vừa xót xa.
Ông bà Nội của cậu là những thầy thuốc Đông y có tiếng. Người trong vùng hay nói, “bệnh khó, bệnh nặng, không được thì thử lên nhà ông bà Trầm một chuyến.”. Treo trên tường phòng khách là mấy tấm hoành phi đã ngả màu với nét chữ thư pháp do những người được trị khỏi biếu tặng. Cha của cậu nối nghiệp ông bà, là bác sĩ Đông y trẻ, tay nghề vững, tính lại trầm tĩnh, nói ít làm nhiều. Mẹ cậu là bác sĩ vật lý trị liệu, nổi tiếng về chỉnh khớp xương, nhiều bệnh nhân đau lưng, đau khớp đi khắp nơi không khỏi, đến tay bà lại đỡ dần.
Nhà bên nội hòa thuận. Ba người con trai, ai cũng có gia đình riêng nhưng lễ tết vẫn về sum vầy, cùng ăn một mâm cơm, nói chuyện ồn ào cả sân. An Trầm là cháu trai đích tôn, từ nhỏ đã được thương như trứng mỏng. Ngã trầy đầu gối một chút là cả nhà xúm lại. Mỗi lần cậu cười, mắt cong cong thành vệt trăng nhỏ, ông Nội lại bảo: “Thằng này có tướng làm thầy, hoặc làm cái gì đó lớn lắm.”
Trong khi đó, bên nhà ngoại lại là một thế giới khác.
Nếu chỉ nhìn từ ngoài, ai cũng nghĩ đời cậu đã được sắp sẵn: một đời nối nghiệp Đông y, tiếp quản phòng khám gia truyền, làm người cứu người, vừa có danh vừa có lộc.
Nhưng chẳng ai ngờ, cậu lại yêu thích trồng cây.
Từ lần đầu tiên gieo thử vài hạt đậu, nhìn mấy cái mầm xanh non trồi lên khỏi mặt đất, cậu đã bị cuốn hút. Cậu thích nhìn rễ bám vào đất, thích nghĩ về cách nước đi trong thân cây, thích nhìn cây đâm chồi nảy lộc, thích theo dõi từ một nụ hoa hé mở thành bông hoa xinh đẹp, thích ngồi hàng giờ quan sát một mảnh vườn nhỏ sau nhà. Cậu đọc sách nông nghiệp, tìm hiểu về đất, về sâu bệnh, về giống, về thời tiết. Càng đọc càng thấy cuốn.
Khi lên cấp ba, cậu nói với cha mẹ và ông bà rằng cậu muốn thi vào Học viện Nông nghiệp ngoài Hà Nội.
Cả nhà im lặng một lúc.
Ông Nội nhấp ngụm trà, hắng giọng:
“Con không muốn nối nghề ông bà và cha con à?”
Cậu cười, nhưng mắt nhìn rất nghiêm túc:
“Con vẫn yêu Đông y. Nhưng con thấy, có cái gì đó rất giống nhau giữa trị bệnh cho người và trị bệnh cho đất. Con muốn thử. Nếu sau này không được, con có thể quay lại học y sau.”
Cha mẹ nhìn nhau. Mẹ cậu xoa đầu cậu, cười nhẹ:
“Đời con là của con. Ba mẹ không thể sống thay con mãi được. Con học cái gì thì học cho tử tế là được.”
Ông Nội thở dài, nhưng cuối cùng cũng chỉ nói:
“Thế thì đi. Muốn làm gì, thì làm cho đàng hoàng.”
Tưởng rằng con đường phía trước chỉ là lựa chọn giữa Đông y và nông nghiệp.
Nhưng năm cậu mười bảy tuổi, một tai nạn đã thay đổi mọi thứ.
Hôm đó, cha mẹ cậu đi vùng sâu vùng xa khám và chữa bệnh miễn phí. Trời mưa, đường trơn, xe khách đổ. Tin từ bệnh viện gọi về như một nhát dao cắt thẳng vào tim.
Cậu không kịp nghe lời dặn cuối của họ.
Không kịp hỏi thêm một câu, cũng không kịp nói “con thương ba mẹ nhiều lắm”.
Đám tang diễn ra chóng vánh mà dài như cả đời người. Cậu đứng giữa sân nhà, mặc áo tang, đầu óc trống rỗng. Người đến viếng đông, ai cũng nói vài câu thương tiếc, nhưng tất cả đều trôi qua tai cậu như tiếng ù ù xa lạ. Cậu nhớ cái chén trà cha từng thích uống, nhớ bàn tay mẹ chỉnh khớp cho bệnh nhân, nhớ mùi thuốc, nhớ tiếng cười trong bếp. Nhưng tất cả những thứ đó, chỉ trong một ngày, đều thành quá khứ.
Cậu dọn về sống hẳn với ông bà Nội. Ba người con trai của ông bà, tức các cậu của cậu, ai cũng thương cậu. Họ bù đắp cho cậu bằng mọi cách: đưa đi ăn, dạy lái xe, cho tiền tiêu vặt, nhắc cậu học hành. Nhưng từ sau đám tang, cậu ít cười hơn. Vẻ hoạt bát năm nào thu lại sau một lớp vỏ trầm lặng.
Cậu vẫn lễ phép, vẫn quan tâm, vẫn giúp việc nhà, nhưng giữa cậu và phần còn lại của thế giới hình như tồn tại một lớp kính trong vô hình. Người ta thấy được cậu, nói chuyện được với cậu, nhưng khó mà chạm vào bên trong.
Thời điểm đó, không ai biết rằng, khoảng trống mất cha mẹ khi còn quá trẻ đã trở thành một vết rạn dài, nằm im lìm trong lòng cậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
