Đi thêm vài trăm mét, cậu thấy một cây cao tầm ngực người, cành mỏng, lá giống lá mận nhưng dài hơn. Trên cành mọc những quả tròn màu trắng nhạt, hơi trong suốt như ngọc, hình dáng như trái dâu tây.
Một con sóc nhỏ – hình dáng hơi giống sóc ở hiện đại – lông nó dài mềm, màu nâu sữa, đôi mắt to, đuôi cong lên như cái chổi nhỏ. Nó nhón nhén mổ vài miếng rồi nhảy đi.
“Dâu Trắng.”
An Trầm cúi xuống nhặt trái chín rụng.
“Cái này nước nhiều…”
An Trầm dùng áo lau sơ Quả Dâu Trắng rồi cắn một miếng. Nước trào ra, hơi chua nhưng rất thanh. Cổ họng đỡ khô hẳn. Ăn xong, cậu khom người kiểm tra một vạt cây thấp gần đó, ngón tay chạm nhẹ lên vỏ thân để xem có vết cào mới không. Mỗi khi cậu nhặt được một quả rừng rơi xuống, cậu đều đảo mắt kiểm tra xem quanh đó có dấu chân động vật lớn hay phân động vật mới hay không để xác định mức độ an toàn.
Hơi thở cậu vẫn còn nặng, người còn sốt âm ỉ, nhưng lý trí không cho phép cậu lơ là. Rừng nguyên sinh không cho ai quyền được chủ quan.
An Trầm đi tiếp, đôi mắt để ý mọi chuyển động. Không lâu sau, cậu phát hiện một bụi thấp, rậm lá, vươn ra ven đường. Dưới ánh nắng, những quả nhỏ màu đỏ cam tròn căng như muốn nổ. Chim tụ lại rất nhiều trên đó, tranh nhau mổ từng trái. Cậu tò mò đưa tay hái một cái. Quả có hình dáng giống quả quýt, nhưng vỏ dày và màu cam sáng hơn. Khi cắn, nước bắn ra nhiều hơn bình thường, vị chua đậm nhưng rất thanh. Cậu nhíu mày. “Không độc. Quýt Vỏ Dày.. loại này nhiều vitamin C quá… ăn nhiều dễ xót ruột nữa.”. Dù vậy, cậu vẫn hái vài trái để vào giỏ.
Đi thêm khoảng nửa tiếng, An Trầm tìm thấy quả chuối rừng, dài và cong, vỏ có đốm nâu nhưng ruột vàng ươm, ngọt hơn chuối sứ nhưng nhiều hột. Qua trưa, cậu hái được vài quả giống lê, nhưng thịt quả dày, giòn, mọng nước. Cậu đặt tên là Lê Mọng Nước. Cách đặt tên khá thô bạo nhưng dễ nhớ.
Cậu bỏ từng trái từng quả dại và ít đồ hái được vào giỏ. Chiếc giỏ dây leo mới đan giờ trĩu nặng, khẽ đong đưa theo từng nhịp bước chân.
“Không có thịt… nhưng ít nhất không chết đói.”
Cậu tự an ủi trong lúc vừa đi vừa ăn. Nhưng ăn toàn trái cây bắt đầu khiến bụng cậu nóng rát, ruột quặn nhẹ từng hồi.
“Ai da… biết ngay mà… ăn trái cây nhiều kiểu gì chả xót ruột…”
Cậu vừa ôm bụng vừa than nhỏ, nhưng vẫn tiếp tục tiến lên. Không có lựa chọn nào khác.
Đi được một lúc, An Trầm lại thấy choáng váng, An Trầm chợt nhớ một chuyện khá quan trọng - “Còn thiếu… muối.” - Không có muối, cơ thể sẽ yếu, đi lâu dễ chuột rút. Cậu nhớ lời thầy: ‘thiếu muối lâu ngày còn dễ loạn nhịp tim’.
Cậu nhíu mày. Không có muối, cơ thể sẽ nhanh kiệt sức hơn, kháng bệnh cũng giảm. Nhưng trong một khu rừng nguyên sinh như thế này, làm sao để tìm ra muối? An Trầm đứng yên, hít một hơi thật sâu, cố nhớ lại những gì mình từng đọc khi còn học sinh tồn trong sách và từ lời ông Nội kể.
Muối trong rừng không phải không có. Chỉ… khó tìm hơn rất nhiều - muối khoáng từ đất, muối khoáng tự nhiên từ các vũng cạn. Muối cũng có thể tìm được từ tro của một số loại cây có vò chứa hàm lượng muối cao. Muối cũng có thể tìm được bằng cách lần theo dấu dã thú vì chúng thường di chuyển đến nơi có nguồn muối tự nhiên để liếm khoáng. Đặc biệt là hươu, nai và trâu rừng.
An Trầm thở dài, không có cách nào khả thi cả. Cậu đưa mắt nhìn quanh. Trong khu rừng này, nguy hiểm có khắp nơi, nhưng thiên nhiên luôn để lại một chút hy vọng — miễn là biết quan sát và bình tĩnh đủ để nhìn ra nó. An Trầm siết lại quai giỏ dây đeo trên người, tự nhủ cậu chỉ cần cố gắng thôi ông Trời chắc sẽ không phụ lòng cậu. Cậu lượn quanh hy vọng tìm được tìm vài loại trái mặn tự nhiên. Mất gần một giờ, cuối cùng cậu cũng phát hiện một thứ lạ - Một quả tròn màu xanh lam, dính đầy sương trắng, vị mặn nhẹ trên đầu ngón tay.
“Gọi là Mận Sương Mặn đi. A ha!”
Cậu cắn thử. Vị chua mặn hài hòa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






