Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên về Đại Lục Thương Hoang Chương 14 – Đuổi Muỗi

Cài Đặt

Chương 14 – Đuổi Muỗi

Đến khi trời ngả sang chiều, ánh sáng vàng dần sẫm lại, An Trầm tiến đến gần thân cây khổng lồ trước mặt. Cây cao đến mức tán lá của nó hòa vào bóng tối trên cao, như một bức tường xanh bất tận chắn ngang khu rừng. Những rễ cây to bằng cả vòng tay người lớn quấn lấy nhau, tạo thành những hốc lõm tự nhiên như những chiếc hang nhỏ. Cậu đi vòng một lượt quanh thân cây để quan sát. Càng nhìn, cậu càng nhận ra nơi này có nhiều ưu điểm để trú tạm qua đêm: rễ cây đan xen tạo thành một bức tường tự nhiên giúp chắn gió, những hốc rỗng đủ sâu để che mưa tạt, phía dưới rễ còn có lớp đất khô, ít lá mục nên nguy cơ côn trùng và rắn độc chui vào thấp hơn. Cậu khẽ gõ tay lên rễ, đánh giá độ rỗng: chắc, không mục, không có âm thanh báo hiệu ổ côn trùng bên trong. Phần đất quanh đó cũng có dấu vết thú nhỏ đi lại nhưng không có dấu chân thú lớn, chứng tỏ nơi này không phải đường di chuyển của dã thú.

Sau khi cân nhắc kỹ, An Trầm đứng lại trước một khe rễ rộng vừa đủ để cậu chui vào, kín đáo nhưng không quá chật. Cậu thầm gật đầu. Đây là nơi an toàn nhất trong những lựa chọn cậu đã thấy hôm nay. Tựa lưng vào rễ cây lớn, cậu có thể quan sát bốn phía, lại có thể nhanh chóng chạy nếu xảy ra nguy hiểm.

Trong khu rừng rộng lớn đầy những thứ cậu không biết tên. Nhưng ít nhất hôm nay cậu lại may mắn tìm được một góc có thể yên tâm thở ra một hơi.

Tuy nhiên, vấn đề khiến An Trầm đau đầu nhất lúc này lại là mấy con muỗi cổ đại. Ban nãy trên đường đi, cậu bị vài con muỗi chích mấy lần, đến tận bây giờ vết muỗi đốt vẫn còn sưng to và ngứa ngáy. Đám muỗi trong rừng nhìn qua thì giống muỗi thời hiện đại, nhưng đến khi chúng bay lại gần, cậu giật mình — con nào con nấy to bằng đầu ngón tay cái. Tiếng vo ve của chúng vang lên như âm thanh của mấy chiếc trực thăng mini, nghe thôi đã nổi da gà. Đám muối cứ báo theo cậu suốt cả đường đi. Phiền chết đi được. Tiếng vo ve của chúng khiến cậu cảm thấy thêm bất an. Phần vì phải tập trung đối phó lũ muỗi, phần phải căng chặt tinh thần chú ý quan sát xung quanh nhận biết nguy hiểm.

An Trầm liếc quanh một vòng. Chỉ trong vài giây, cậu đếm sơ sơ cũng phải có vài chục con đang lượn lờ quanh mình như đang chọn vị trí đẹp để đáp xuống. Da đầu An Trầm tê rần. Thật sự là vài chục con thôi sao?!!!! Ở nơi cậu không thấy, còn bao nhiêu con. Có khi nào chúng trốn quanh đây đợi cậu ngủ rồi bay lại châm cậu thành cái sàng không? Nghĩ đến thôi An Trầm cảm thấy cả da đầu tê dại.

Tối nay cậu sẽ ngủ như thế nào đây? An Trầm nhìn khoảng trống nhỏ dưới gốc cây, rồi nhìn sang đám muỗi khổng lồ đang bay là là trong không khí mà sống lưng lạnh buốt.

An Trầm chỉ còn biết trông chờ vào đống lửa sẽ đốt lên sau khi trời tối, mong nó đủ sức ngăn được bầy sinh vật quái ác kia. Chỉ cần tưởng tượng cảnh cả đám muỗi to bằng đầu ngón tay cái cùng lúc đáp xuống người mình, An Trầm đã chỉ muốn khóc. Cậu thấy trước mắt cảnh bản thân đầy lỗ thủng, da tái mét, máu bị hút sạch đến mức khô quắt như xác ướp. Nghĩ tới đó, cậu chỉ muốn ôm mặt thở dài, không hiểu tại sao mà lại bị đưa đến cái thế giới quái quỷ này.

An Trầm rùng mình, kéo túi vải sát lại, “Chỉ sợ tối nay sẽ là một đêm dài nhất cuộc đời mình từ trước đến giờ.”. Cậu gom những chiếc lá tươi lại thành lớp lót và tấm mền dày, dự định tối nay sẽ nhóm một đống lửa nhỏ rồi chui xuống dưới đống lá để tránh muỗi. Tránh được bao nhiêu hay bấy nhiêu, chỉ cần đỡ bị hút cạn máu là cậu đã thấy may mắn lắm rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc