Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên về Đại Lục Thương Hoang Chương 12 - Tìm Thức Ăn

Cài Đặt

Chương 12 - Tìm Thức Ăn

Bầu trời sáng dần, ánh nắng mạnh mẽ xuyên qua lá cây dày đặc. Khi rừng sáng lên, sinh vật nhỏ cũng dần xuất hiện.

Trên cành cao, những con chim lạ bay vút qua. Có con giống chim sẻ, nhưng to gấp đôi, đôi cánh dài và thuôn, bay cao đến mức chạm gần đến đỉnh tán cây. Có con lại giống chim yến, nhưng đôi cánh cong như lá liễu, tốc độ nhanh đến mức để lại vệt sáng nhỏ sau lưng.

Cậu đứng nhìn há hốc mồm.

“Chim… lạ. Nhưng đẹp thật.”

Một con bươm bướm bay ngang. Cánh nó rộng bằng bàn tay, màu xanh lục óng ánh, khi đập cánh phát ra những chấm sáng nhỏ như bụi pha lê. Một con châu chấu to như ngón tay cái nhảy qua trước chân cậu, màu vàng đậm như được nhuộm từ nhụy hoa.

Tất cả đều quen mà lạ. Như phiên bản tiến hóa nhiều đời trong một thế giới xa xưa.

Cậu đi chậm trên nền rừng còn ướt sương, cẩn thận quan sát từng bụi cây. Cậu chọn đi những chỗ bằng phẳng, tránh bụi rậm, tránh gốc cây lớn vì nơi đó thường là lối đi của thú dữ. Lâu lâu, cậu dừng lại vài giây chỉ để lắng nghe động tĩnh xung quanh. Tiếng chim bỗng im bặt, tiếng gió đổi hướng, mùi đất thoảng lên khác thường hay một cành cây bể vụn dưới chân — tất cả đều có thể là tín hiệu của dã thú ẩn nấp.

Ánh nắng buổi sớm xuyên qua tán lá, vỡ thành từng mảng vàng nhẹ rơi xuống. Mấy con chim lạ hót lảnh lót, bay vụt qua đầu cậu.

Cậu thì thầm đặt tên: “Táo Rừng Đêm… ăn được.”

Cậu hái thử một quả, bóp nhẹ. Vỏ mềm, mùi thơm nhẹ phảng phất. Cậu cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt thanh lan ra đầu lưỡi, dễ chịu. Không chua gắt như hôm qua.

“Được. Không hại ruột.”

An Trầm trầm tư nhìn đống trái Táo Rừng Đêm trên cây. Hai tay cậu đã ôm vỏ cây khô đựng nước rồi, cậu không cách nào cầm thêm trái cây. Cậu đảo mắt quanh khu rừng, rồi chú ý tới những sợi dây leo dài quấn quanh gốc một cây cổ thụ. Chúng mềm, dẻo và đủ chắc để chịu lực — quá thích hợp để làm một cái giỏ tạm. Cậu tiến lại gần, dùng đá đập từng đoạn dây khiến chúng đứt lìa. Cậu kéo chúng xuống. Dù cố tránh nhưng nhựa dây leo vẫn dính lên tay, mùi xanh tươi ngai ngái phả lên. Cũng may nhựa dây leo không gây ngứa hay đau rát. Câu yên tâm tiếp tục kéo thêm vài đoạn dây leo nữa. Cậu ngồi xuống một tảng đá bằng phẳng. Những động tác thô sơ nhưng khéo léo của cậu dần kết các sợi lại với nhau. Dây đầu tiên cậu uốn thành vòng tròn làm miệng giỏ, rồi từ đó đan xoáy xuống tạo thành thân giỏ. Dây leo mềm nên luồn tay vào rất dễ; thỉnh thoảng cậu phải xoay giỏ lại để điều chỉnh cho đều. Từng lớp dây chồng lên nhau, đan chặt và khít, dần tạo thành hình một chiếc giỏ thô mộc nhưng chắc chắn. Cậu lấy thêm hai sợi dây dài, bện lại rồi buộc vào hai bên làm quai đeo qua vai. Hoàn thành xong, cậu thử đeo lên lưng. Dù không đẹp, nhưng giỏ ôm vừa người, cảm giác lại rất nhẹ.

“Được rồi.” Cậu gật đầu, hài lòng với thành quả của mình giữa rừng nguyên sinh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc