Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên về Đại Lục Thương Hoang Chương 11 - Tìm Cách Rời Khỏi Nơi Nguy Hiểm Này

Cài Đặt

Chương 11 - Tìm Cách Rời Khỏi Nơi Nguy Hiểm Này

An Trầm xác định cậu không thể đi lung tung trong khu rừng âm u này được – phải xác định hướng, tránh khu có thú lớn.

An Trầm đứng giữa khu rừng nguyên sinh rậm rạp, bốn phía chỉ toàn bóng cây chồng lên nhau, cao đến mức che khuất cả bầu trời. Cậu hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh rồi bước đến một thân cây lớn. Một mặt thân cây ẩm và phủ đầy rêu, mặt còn lại khô hơn, ít rêu và sáng hơn hẳn. Cậu chạm tay lên bề mặt sần sùi, lẩm nhẩm lời ông từng dạy: rêu mọc nhiều ở nơi ít nắng — thường là phía Bắc; mặt có ít rêu hơn sẽ là nơi nhận nhiều nắng, hướng Nam.

Nhưng An Trầm biết dựa vào rêu một mình thì không thể chắc chắn. Cậu ngước lên nhìn xuyên qua tán lá dày đặc. Ánh sáng dù bị chia cắt thành từng mảng nhỏ, nhưng vẫn nghiêng rõ về một phía — yếu ớt nhưng đủ để nhận ra nơi đón nắng nhiều hơn. Cậu xoay người, ghép hai dấu hiệu lại với nhau: ít rêu hơn – sáng hơn. Chúng trùng khớp.

An Trầm im lặng lắng nghe tiếng gió. Gió trong rừng sâu thường nặng và ẩm, còn hướng gió thổi nhẹ, khô và có chút độ thoáng hơn thường là hướng gần bìa rừng. Gió từ hướng sáng thổi tới mang theo hơi ấm rất nhẹ, không giống thứ lạnh ẩm phía sau lưng cậu. Cậu nhìn quanh một lần nữa: cây ở hướng tối rậm và cao hơn, trong khi ở hướng sáng, tán lá thưa hơn một chút, khoảng cách giữa các cây cũng rộng hơn — dấu hiệu của vùng rừng bớt dày, có thể gần khu vực thoáng hơn. Dù không thể chắc chắn tuyệt đối, nhưng ba dấu hiệu tự nhiên — hướng rêu, hướng sáng và hướng gió — đều cùng chỉ về một phía. Trong khu rừng khổng lồ này, thế đã đủ để An Trầm quyết định.

An Trầm hít một hơi thật sâu rồi bước về phía ánh sáng mờ nhạt ấy. Ở hướng đó, ít nhất cậu có cảm giác mình đang đi ra, chứ không phải lạc vào sâu hơn nữa.

An Trầm đi chậm, áp dụng kiến thức nông nghiệp, kỹ năng sinh tồn mà ông bà và ba đã truyện thụ và mấy năm đi thực địa, quan sát dấu vết trên đất.

Đi một lúc, An Trầm thấy một đống phân lớn, bốc mùi mạnh, lẫn cả xơ lá và xương vụn nhỏ. Màu nâu sẫm, khô một nửa – chứng tỏ loài đó mới đi ngang qua tối qua hoặc sáng rất sớm.

Bên cạnh là dấu chân.

Lún sâu. To bằng cái tô. Có móng dài, cào thẳng về phía trước. Khoảng cách giữa các bước dài hơn cả bước chạy của người trưởng thành.

“Không đi đường này.” - Cậu quay người, chuyển hướng, không do dự.

Đi sang hướng khác, khoảng nửa tiếng sau, cậu lại thấy dấu phân khác.

Nhỏ hơn, dài như phân chồn, màu đen bóng, mùi tanh nhẹ. Có lông sợi nhỏ bên trong.

An Trầm bắt đầu đi sâu hơn.

Đi được một lát, cậu nhìn xuống đất, phát hiện dưới lớp lá mục có những dấu chân rất lớn. Rất sâu. Dấu móng sắc như người dùng dao cào vào đất. Khoảng cách giữa các dấu lại quá dài, chứng tỏ chủ nhân của những dấu vết này có bước chân lớn khủng khiếp, thân thể to lớn.

Cậu siết môi. Một nỗi sợ âm ỉ dâng lên khiến toàn thân lạnh buốt. Người cậu vẫn còn hơi sốt, đầu thỉnh thoảng choáng váng như có lớp sương mỏng che trước mắt. Nhưng dù cơ thể yếu như vậy, cậu hiểu rất rõ một điều là nếu không tự tìm cách rời khỏi nơi nguy hiểm này, cậu sẽ không sống nổi.

Dấu chân không phải của hổ, không phải báo, cũng không giống bất kỳ loài thú nào ở Việt Nam. Kể cả gấu lớn nhất cũng không có dấu chân sâu đến vậy. Cậu quỳ xuống kiểm tra kỹ, dùng kiến thức đã học để phân tích trong đầu, nhưng kết quả chỉ khiến cậu lạnh gáy hơn. Thú đi ngang qua đây… phải cao ít nhất ba mét. Trọng lượng có thể vượt xa thú hoang bình thường. Và không chỉ một con. Cậu nhớ đến lời thầy hướng dẫn từng nói khi đi thực địa: “Đi rừng nguyên sinh, đừng bao giờ nghĩ mình là người mạnh nhất. Ở đó, mọi sinh vật đều có thể khiến các em biến mất mà không để lại dấu vết.”. Cổ họng cậu khô đến mức nuốt nước bọt cũng khó. Mồ hôi lạnh chảy dọc lưng, cậu ép mình hít vào thật sâu để giữ bình tĩnh. An Trầm lùi một bước, giẫm lên một vật mềm. Nhìn xuống, cậu thấy một loại trái lạ nằm vỡ trên đất – trái to, vỏ dày, ruột vàng, tỏa mùi thơm nhẹ như mít nhưng thanh hơn. Nhưng điều làm cậu rùng mình là những vết cắn lún sâu vào vỏ trái – hàm răng lớn, sắc, đều tăm tắp.

Có con gì đó đã ăn trái này. Và thứ đó chắc chắn không nhỏ.

Cậu rùng mình.Tim như bị bóp lại.

Phải tìm chỗ sáng hơn. Phải rời khỏi đây.

Cậu nhìn về phía trước – nơi ánh sáng rừng loãng ra, tán cây thưa dần. Đó là hướng duy nhất có vẻ an toàn hơn. Cậu nhắm hướng đó di chuyển thật nhanh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc