Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Cổ Đại: Lão Nương Cường Hãn Muốn Làm Càn Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Một nam tử mặc áo lụa xanh xuất hiện phía sau đám đông, quát lớn bắt mọi người dạt sang hai bên:

“Các người có phải hay không ăn no rửng mỡ, một chút ầm ĩ liền thủ ở đây không đi.

Chặn cả con phố thế này, xe ngựa qua không được, bày hàng cũng không xong, còn không mau giải tán!”

Mọi người vội vã nhường đường.

Người này chính là Triệu phố chính, quản lý khu vực có khách điếm Hạ gia.

Theo sau ông còn có một nhóm người nam nữ già trẻ đều có.

Vừa nhận ra người tới là phố chính, Giang Lê lập tức cất giọng khóc kể:

“Triệu phố chính cứu mạng a! Cha mẹ chồng và chú em chồng muốn bán nữ nhi của ta!”

Triệu phố chính nhíu mày, trong lòng đã đầy hỏa khí, định theo thói quen mở miệng mắng vài câu nhưng vừa liếc Giang Lê một cái, hắn liền hít mạnh một hơi lạnh.

Mặt con dâu cả Hạ gia xanh xám, nhìn không rõ sắc mặt, mà bộ quần áo trên người… quá rợn người.

Hắn liếc quanh những người đi cùng mình, rồi mặt đen nói:

“Khóc cái gì mà khóc, nữ nhi ngươi còn chưa ký văn tự bán đứt, đứng dậy trước đi, vào tiền viện nói cho rõ.”

Buổi sáng nhà họ Hạ tới tìm ông nhờ làm chứng, hóa ra trong nhà đã sắp xảy ra án mạng rồi. Một lát nữa phải hỏi cho ra lẽ.

Nghe con gái chưa bị bán, Giang Lê không truy hỏi các nàng đang ở đâu, lập tức ngừng khóc, lau mặt, khom người dẫn đường:

“Triệu phố chính thỉnh đi trước!”

Triệu phố chính nhìn nàng với ánh mắt tán thưởng, dâu cả Hạ gia còn biết điều, không phải loại nữ nhân mở miệng khóc, đóng miệng gào, khiến người nghe phiền chết được.

Chờ hai người vào trong khách điếm, mấy người lái buôn vải cũng đi theo.

Vợ chồng chủ quán vừa rồi còn la “xác sống”, “ma quỷ”, còn tưởng chuyện to lắm, ai ngờ rốt cuộc chỉ là màn nữ nhân cãi nhau một khóc hai nháo ba thắt cổ mà thôi, dọa họ một trận mất vía.

Hàng hóa của họ còn nằm trong quán, cạn nhất đông người làm mất thì thật thảm.

Liêu đại nương người mà Thu Cúc ôm chân lúc nãy cũng ngẩng đầu ưỡn ngực theo vào.

Tuy lòng hiếu kỳ là chủ yếu, nhưng là hàng xóm láng giềng vẫn phải qua lại nhiều, chính nàng cũng muốn giúp cái người đáng thương không nơi nương tựa này nói chuyện.

Thấy mọi người đều đi vào, những người khác cũng ùa theo, khách điếm Hạ gia lập tức chật kín.

Bên kia, mẹ chồng Giang Lê theo Triệu phố chính về đến nơi, nhìn thấy con dâu cả mà nàng ta chắc chắn đã chết lại đứng giữa đám đông, tim như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng.

Lúc nãy có người chạy tới bảo khách điếm nhà nàng có chuyện, còn tưởng khách trọ nhìn thấy tang sự hậu viện nên muốn đòi lại tiền, không ngờ lại là việc kinh hồn như thế này.

Hạ bà tử chẳng còn quan tâm tới Triệu phố chính đã vào trong, liền túm hai người đang trốn là Trương thị và Hạ Ngọc Cẩm, liên thanh hỏi: “Nàng, nàng là như thế nào ra được đây?”

Trương thị và Hạ Ngọc Cẩm vừa thấy “trụ cột tinh thần” của mình, lập tức òa khóc:

“Nương, ngươi mau nghĩ cách đi, đây là trá thi!”

Hạ lão nhân cũng sợ đến mặt mũi trắng bệch, nửa đêm nhét người vào quan tài, hiện tại như thế nào đứng ở trên đường: “Lão nhị, các ngươi, các ngươi ở hậu viện làm cái gì, như thế nào chọc cho nó bật dậy thế?”

Hạ Thủ Nghĩa không dám nói Trương thị đi hậu viện ăn trộm rồi kinh động “quỷ”, chỉ dồn giọng hỏi:

“Cha, ngươi xem làm sao bây giờ? Có cần gọi tam đệ về không?”

Nháo đến lúc này, Hạ Thủ Nghĩa cũng bắt đầu nghi hoặc, có lẽ đại tẩu thật sự sống lại thật, phía trước chỉ là chết giả.

Nhưng tiếp theo phải xử lý ra sao, hắn cũng không còn đầu óc để ra chủ ý nữa.

Hai cái nha đầu kia không trở về, cha mẹ khẳng định đã đem người tiễn đi.

Nhưng hiện tại đại tẩu không chết, không thấy nữ nhi, nàng nháo lên thì phải làm sao bây giờ.

Chỉ còn cách gọi lão tam khéo ăn khéo nói trở về.

Tuy lão tam chỉ đỗ đồng sinh, không thi đậu tú tài, chỉ làm chân sao chép bài giảng ở huyện học viện.

Nhưng dù sao cũng là người làm việc trong hệ thống quan lại nhỏ, Triệu phố chính ít nhiều phải nể mặt.

Hạ lão nhân dù sao cũng là người nhiều năm ăn muối, hắn nhanh chóng ổn định lại tinh thần, nghiến răng:

“Người đã đưa đi rồi, bạc cũng nhận rồi. Mặc kệ nàng là thứ gì, chỉ cần còn mang họ Hạ thì phải nghe ta an bài!”

Đối với chuyện bán hai đứa cháu gái, Hạ lão nhân không hề đau lòng.

Dưỡng không thân sẽ thành bạch nhãn lang, sớm đổi thành bạc thì tốt hơn.

Nếu không, lại giống đứa cháu gái lớn trước kia tự ý định chung thân rồi chạy theo nam nhân, nuôi bao năm uổng công vô ích.

Mấy người Hạ gia vội vã bàn bạc vài câu, rồi hấp tấp theo Triệu phố chính trở vào khách điếm.

Trong khách điếm, Giang Lê không dừng chân, dẫn Triệu phố chính thẳng ra hậu viện.

Lúc này, cỗ quan tài gỗ đen vẫn còn ngã chỏng chơ trên đất, nhang gãy, tro giấy vàng vương vãi hỗn độn.

Giang Lê “phịch” một tiếng quỳ xuống bên quan tài, khóc lớn:

“Triệu phố chính, ngài xem đi, bọn họ muốn đem ta chôn sống, chính là muốn hại ta cùng nữ nhi của ta!”

Liêu đại nương đi sau tặc lưỡi: “Đúng là ra tay độc ác! Một người sống sờ sờ lại muốn nhét vào quan tài như vậy.”

Những người còn lại cũng bàn tán: đã từng gặp qua việc tang lễ, nhưng kiểu tang lễ này thì chưa ai gặp bao giờ.

Chỉ trong chốc lát, hậu viện nhỏ như biến thành tổ ong, tiếng bàn tán vo ve không dứt.

Triệu phố chính nhìn cảnh hỗn loạn này, mặt đen như đáy nồi, nghĩ thầm Hạ gia hành sự quá hoang đường, dậm chân mắng: “Hồ đồ! Hạ Kế Xương tuổi đã cao mà vẫn còn hồ đồ như vậy!”

Hắn không thèm nhìn cỗ quan tài chói mắt đó thêm nữa, lập tức quay người ra ngoài, chặn đám người Hạ gia vừa bước vào:

“Hạ Kế Xương, ngươi nói rõ cho ta vì sao lại đối xử như vậy với con dâu cùng cháu gái mình như vậy?

Sáng nay chuyện ngươi nói đâu có như thế này!”

Hạ lão nhân lau mồ hôi chảy đầy thái dương, liên tục kêu oan:

“Triệu phố chính, chúng ta cũng không biết xảy ra chuyện gì! Vốn dĩ là muốn tìm cho hai đứa cháu gái một con đường tốt, mà nương các nàng cũng đồng ý rồi.

Không nghĩ tới chúng ta vừa đi, nàng liền ở đây bày trò giả thần giả quỷ hù dọa người!”

Triệu phố chính hừ một tiếng:

“Nói như thế tức là chuyện sáng nay các người nói muốn bán Liên Tử và Thạch Lựu, là nương các nàng biết rõ?”

“Đương nhiên, nàng còn điểm chỉ vào văn tự bán thân, ngươi cũng xem qua rồi, không tin thì ta lấy ra cho ngươi xem lại.”

Hạ lão nhân lục trong người, lấy ra tờ giấy có dấu tay đỏ muốn đưa cho Triệu phố chính.

Triệu phố chính khoát tay, không nhận:

“Ta nếu đã tới tận nơi rồi thì không cần xem văn tự đó nữa, ta chỉ hỏi nương các nàng có thật sự tự nguyện không?”

Nghe Triệu phố chính yêu cầu để Thu Cúc tự miệng nói ra, mặt Hạ lão nhân lập tức biến sắc.

Xem ra bạc này cầm phỏng tay.

Đường Khê huyện buôn bán nhộn nhịp, các loại giao dịch như thuê mướn, mua bán cửa hàng, sang tên tài sản… đều phải qua tay phố chính làm chứng.

Còn mua bán người càng phải đúng trình tự.

Đại An triều, nô bộc có vài loại nguồn gốc, một là nô gia sinh đã thuộc nô tịch dễ mua bán.

Pháp luật quy định mua bán người phải có người làm chứng, phải lập khế bán, báo quan phủ chứng thực rồi đổi từ dân tịch sang nô tịch, nếu không bị xử tội buôn người.

Sáng nay Hạ lão nhân cầm văn thư đến định lập khế, Triệu phố chính lại chưa chịu đóng ấn, hắn còn chưa kịp đưa tiền “bôi trơn” thì xảy ra chuyện này.

Hạ lão nhân còn muốn thử một chút: “Con dâu cả nhà ta là có bệnh.”

Triệu phố chính lại nói “Các ngươi vẫn là thương lượng lại một chút đi! Sửa tịch việc này sợ là không được. Dù ta có đứng giữa làm chứng, nhưng sau này con dâu cả ngươi nộp đơn kiện lên nha môn, nô tịch cũng sẽ bị thu hồi.

Đến lúc đó các ngươi gà bay trứng vỡ, mất cả người lẫn của, đáng không?”

Lão Hạ giật giật khóe miệng, ngữ khí không cho là đúng: “Nàng không có gan đó đâu.”

Thấy hắn chấp mê bất ngộ, Triệu phố chính liền không để ý đếm Hạ lão nhân nữa, hướng Hạ Thủ Nghĩa bên cạnh nói: “Gọi đại tẩu ngươi tới, ta giáp mặt hỏi rõ ràng.”

Hạ bà tử đã sớm bị mấy câu nói của Triệu phố chính dọa ra mồ hôi lạnh, tiện nhân kia còn dám đi nha môn kiện trưởng bối.

Hảo, xem ta có hay không đánh chết nàng……

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc