Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Cổ Đại: Lão Nương Cường Hãn Muốn Làm Càn Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Đèn không khều không sáng, lời không chỉ rõ thì chẳng ai hiểu.

Một câu của Giang Lê khiến ánh mắt mọi người từ chuyện “chôn sống” lập tức chuyển sang vì sao lại muốn chôn sống.

Không làm nàng thất vọng, trong đám đông liền có người lanh trí hùa theo:

“Còn hỏi rắp tâm gì nữa? Tất nhiên là huynh đệ trong nhà muốn chia nhiều gia sản rồi!”

“Đúng đó, ai mà chẳng muốn phần nhiều nhưng Hạ gia chưa phân gia, tẩu tử này lại không có con trai, Hạ lão nhị hơi nôn nóng quá rồi, dù gì sau này cũng là của hắn mà.”

“Ai biết được. Nghe nói Hạ lão tam sắp thành thân, nhà đông người ở không nổi, chắc muốn dọn phòng trống ra…”

Mắt thấy người vây xem càng lúc càng nhiều, lời ra tiếng vào đủ kiểu.

Hạ Thủ Nghĩa không thể để họ tiếp tục nói nữa, dù câu nào nghe cũng khá đúng.

Hắn cuối cùng cũng chen tới được, gân xanh nổi đầy trán, lấy hết can đảm nói với mọi người:

“Xin lỗi các vị, đại tẩu của ta không phải trá thi, cũng không có ai chôn nàng sống, nàng… nàng là phát điên, điên thật rồi…”

Giang Lê ngửa cằm, mắt trừng thẳng Hạ Thủ Nghĩa:

“Các người còn muốn đặt điều gì nữa đây?

Lúc trước nói ta là quỷ, hiện tại nói ta điên. Ta phát điên mà tự đi mặc áo liệm? Trước hết phải hỏi xem bộ đồ đó từ đâu ra đã chứ?”

Nàng không sợ người Hạ gia nói dối, chỉ sợ họ im lặng, nói dối càng nhiều, sơ hở càng lớn.

Người xung quanh biết càng nhiều, nàng càng có lợi.

Quả nhiên, người xem náo nhiệt đều ngứa ngáy trong lòng, thúc giục:

“Rốt cuộc là chuyện gì? Áo tang từ đâu mà ra? Hạ lão nhị, mau nói đi!”

Người đời vốn chẳng phải vì công bằng, họ chỉ muốn thỏa mãn tò mò về chuyện riêng tư của người khác.

Hạ gia đang làm trò gì vậy? Chẳng lẽ áo liệm này là của Hạ bà tử?

Hạ Thủ Nghĩa tâm loại như ma, nuốt nước bọt:

“Nàng ta bị chứng mất trí, không biết từ nơi nào tìm được áo liệm này mặc vào, còn ra đây hồ ngôn loạn ngữ, làm bại hoại thanh danh nhà chồng.”

Nghe hắn nói vậy, nhiều người thấy cũng có vẻ hợp lý.

Trong đám đông, bước ra một đại nương mập mạp chừng hơn năm mươi tuổi, tóc vấn trâm bạc, quần áo chỉnh tề.

Nàng đầu tiên là gật gật đầu, lại lắc đầu, kéo dài giọng nói:

“Nga, hôm nay ta gặp được Hạ bà tử, thấy nàng đi đường vội vội vàng vàng liền hỏi vài câu.

Hạ bà tử nói trong nhà có người nhiễm bệnh, không nghĩ tới là con dâu cả bị điên.”

“Người này bị bệnh từ khi nào?

Nói mới nhớ, nếu đã bảo người bị điên rồi, sao hai nữ nhi nàng không thấy đâu? Không ra đây dẫn nương lau mặt thay y phục, chẳng lẽ không có ở nhà?”

Dâu cả Hạ gia bị điên thì hai nữ nhi phải ra chăm sóc nương mình, sao lại để nàng mặc áo liệm chạy loạn ra ngoài?

Tai mọi người lập tức dựng đứng, vừa tò mò vừa mơ hồ, không còn sợ hãi nữa.

Là hàng xóm hai mươi năm, chuyện Hạ gia ai mà chẳng rõ.

Dâu cả Hạ gia lúc mới thành thân cũng là người lanh lợi, khách điếm được nàng thu xếp gọn gàng sạch sẽ. Nhưng sau khi liên tiếp sinh mấy nữ nhi, lại mất chồng, cả người liền đờ đẫn.

Việc ở quầy khách điếm đều do mẹ con Hạ bà tử lo liệu, con dâu cả hiếm khi lộ mặt.

Lúc này nhìn nữ nhân điên điên khùng khùng này, còn mặc áo liệm, sợ thật là có bệnh.

Người tụ càng đông, gan càng lớn; quỷ cũng không còn là quỷ, thi cũng không còn là thi, tin nàng điên lại hợp lý hơn.

Chỉ lạ là một người đang yên đang lành, như thế nào nói điên liền điên?

“Cái… cái này…” Hạ Thủ Nghĩa ấp úng, nói chẳng nên lời, chỉ có thể quay đầu trừng Trương thị cùng muội tử, ra hiệu hai người mau lôi đại tẩu vào nhà.

Chỉ cần kéo vào nhà, đóng cửa lại, là sống hay chết, là bệnh hay điên đều do mình định đoạt.

Dù sao nữ nhân này không có nhà mẹ đẻ, không thân thích bằng hữu, có chết cũng không có ai quản.

Nhưng Trương thị và Hạ Ngọc Cẩm sợ đến mức co rúm, không dám bước tới, lúc này Hạ Thủ Nghĩa có trợn mắt đến rút gân cũng vô dụng.

Hai người kia không những không dám lại gần, mà còn lùi hẳn về phía sau.

Giang Lê khó khăn lắm mới xuất hiện được giữa đám đông, sao có thể để họ kéo vào nhốt lại. Nàng cao giọng, từng chữ rõ ràng truyền vào tai mọi người:

“Nhị thúc nếu đã nói ta điên, vậy các vị có thể ra hậu viện Hạ gia xem thử, Hạ Thủ Nghĩa định làm ta ngạt rồi chôn sống.

Hai nữ nhi ta cũng không biết bị cha mẹ chồng mang đi đâu, sống chết không rõ, còn thỉnh mọi người hãy giúp ta đòi lại công đạo!”

Đám đông rúng động.

Đúng rồi, đâu có người mẹ nào điên điên dại dại chạy ra nói mình bị chôn sống, mà hai nữ nhi lại không thấy xuất hiện?

Hạ Thủ Nghĩa cuống cuồng, bất chấp quy củ nam nữ thúc tẩu tránh tiếp xúc, cũng không sợ “ma quỷ” gì nữa, lao vài bước tới cửa lớn đưa tay chộp lấy cánh tay Giang Lê cố kéo nàng vào.

Vì vậy, Hạ Thủ Nghĩa giống như luyện tuyệt thế võ công "dính áo thập bát ngã", tay hắn mới chạm vào áo nàng, Giang Lê đã lảo đảo vài bước, lăn thẳng xuống bậc tam cấp, ngã cái “rầm” ngay dưới chân béo đại nương lúc nãy lên tiếng nghi ngờ.

Đáng tiếc Thu Cúc vẫn chưa kịp nói rõ quan hệ với hàng xóm, nên Giang Lê cũng không biết vị đại nương này tên gì.

Giờ chỉ có thể dựa vào quan sát: chọn đúng người vừa có thiên hướng bất bình, vừa dễ bênh vực nhất để “ngã vào”.

Trước bao nhiêu cặp mắt, cú ngã này, trong lòng mọi người chỉ có một suy nghĩ Hạ Thủ Nghĩa cố ý xô ngã tẩu tử.

Quả nhiên, vị đại nương ấy đúng là người có nghĩa khí.

Thấy Giang Lê ngã xuống, béo đại nương lập tức ngồi xổm xuống che chắn cho nàng, rồi chỉ thẳng mặt Hạ Thủ Nghĩa mà mắng:

“Hạ lão nhị! Tuy rằng đại ca ngươi đã chết nhưng đây vẫn là đại tẩu ngươi!

Trước mặt chúng ta ngươi còn dám lôi lôi kéo kéo, lại còn đem nàng đẩy ngã, nàng là đã điên hay đã chết đều cùng ngươi không thoát được can hệ.”

Mấy phụ nhân quen biết với Hạ gia cũng ồn ào lên:

“Hạ lão nhị! Không phải ngươi nói nàng là điên rồi nên mới tự mặc áo liệm sao, nếu vậy thì Hạ gia các ngươi sợ cái gì?

Tức phụ cung đệ muội ngươi như thế nào không ra đây, để ngươi một nam nhân tự động tay động chân.”

Hạ gia đâu phải không có người, Trương thị cùng Hạ Ngọc Cẩm còn đứng ngay đó, ngược lại lại để em chồng chạy ra động tay động chân, nhìn là đã thấy không đúng.

Hạ Thủ Nghĩa mặt trắng mặt đỏ xen kẽ, không dám kéo mạnh nữa, chỉ có thể quay đầu giận dữ quát Trương thị cùng Hạ Ngọc Cẩm:

“Các ngươi còn không mau ra đây, đợi cha mẹ về, các ngươi hai kẻ gây chuyện lớn này chờ nghe chửi đi!”

Giữa đường cái, Giang Lê ôm chặt lấy chân béo đại nương:

“Ta không dám trở về, Hạ gia là muốn giết ta, bọn họ muốn bán Liên Tử cùng Thạch Lựu!”

Lúc trước dọa Hạ gia bốn người sợ đến mất mật là đúng; bây giờ đã ở chỗ đông người, nàng không cần giải thích chuyện giả chết nữa.

Lúc này chỉ cần nói chôn sống, nói bán con gái, Trương thị càng kêu “có quỷ” thì càng chứng minh nhà họ Hạ thật sự muốn giết người bịt miệng.

Còn Hạ Thủ Nghĩa càng mở miệng bảo nàng điên thì càng lộ sơ hở đầy trời.

Hiện giờ nàng đã chen được vào giữa đám đông, còn ôm trúng một “cái chân mạnh mẽ”, xem như đại thế đã định.

Bị người ôm chân cầu cứu, béo đại nương quả nhiên không phụ kỳ vọng của Giang Lê, lúc này nàng như thần hộ mệnh, kích động nói:

“Thu Cúc, ngươi đừng sợ, cha mẹ chồng kia của ngươi dù có lợi hại, Liêu đại nương ta cũng không thua kém.”

Giang Lê: … tùy tiện ôm đại một cái chân, ai ngờ lại ôm trúng đúng cái chân có chiến lực cao nhất, vậy thì tuyệt đối không buông!

Đúng lúc này, một tiếng hét to truyền đến: “Dừng tay, toàn bộ đều tản ra!”

Sau một hồi náo loạn trước khách điếm Hạ gia, người cần đến rốt cuộc đã xuất hiện.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc