Trong hậu viện, Giang Lê đã bị người ta vây kín.
Nàng vốn muốn đi ra ngoài cùng Triệu phố chính, nhưng lại bị mấy người Liêu đại nương kéo lại, hỏi đông hỏi tây liên miên.
Hiếm có cơ hội thay Thu Cúc kể khổ, Giang Lê lập tức thêm mắm dặm muối, đem hết mọi gian khổ của ba mẹ con nói ra, còn vén tay áo để lộ những vết bầm tím cho mọi người xem.
Thu Cúc từng nói, mẹ chồng ba ngày một trận, hai ngày một trận, không đánh thì chửi.
Nhất là từ khi trượng phu nàng mất, đem chuyện Hạ lão đại học người ta đi buôn bị tai nạn giữa đường đổ hết lên đầu nàng, đánh chửi càng lúc càng thuận tay thuận miệng.
Thu Cúc nếu dám phản kháng, mấy phụ nhân Hạ gia liền cùng xông lên, lúc nặng thì đánh đến thương tích khắp người, phải nằm giường mấy ngày mới nhúc nhích lại được.
Mọi người nghe đến đây đều thở dài, vừa kinh ngạc vừa cảm thán.
Dù sao chuyện nhà người khác lúc nào cũng hấp dẫn, ngày thường không được nghe, nên bây giờ phải nghe cho đủ.
Đặc biệt là chuyện vì sao lại có quan tài, vì sao lại mặc áo liệm.
Giang Lê che mặt khóc:
“Nghe thấy cha mẹ chồng muốn bán Liên Tử và Thạch Lựu, ta vừa giận vừa gấp, nhất thời ngất đi. Tỉnh lại thì thấy mình đã nằm trong quan tài, suýt nữa bị người ta coi thành quỷ…”
Nghe đến đây, sắc mặt mọi người trong viện đều thay đổi, lúc nảy nàng ở cửa khách điếm Hạ gia gào thét, cả phố đều nghe thấy.
Lúc đó Trương thị la to trá thi, hóa ra chỉ là giả chết.
Liêu đại nương kéo dài giọng:
“Ai nha… ngươi đây là ngất vì tức giận, Hạ gia sao không mời thầy thuốc, lại nhét người ta vào quan tài chứ?”
Một phụ nhân khoảng hơn ba mươi nhìn cỗ quan tài đầy nghi hoặc: “Quan tài này là của ai vậy?”
Tuy rằng nhà nào có người già cũng chuẩn bị “nhà ngàn năm”, phải sơn đi sơn lại nhiều lần.
Nhưng cái quan tài này dù có quét sơn, mép cạnh vẫn lộ ra vết gỗ mới tinh, rõ ràng là lấy gỗ vụn ghép vội, làm cho xong chuyện.
Câu này Giang Lê không trả lời, lúc đó “nàng” còn đang bất tỉnh cơ mà.
Trong miệng còn mắng: “Tiện nhân, ba ngày không đánh ngươi liền lật trời, quản ngươi là người hay quỷ, lão nương hôm nay cũng muốn lột da của ngươi ra.”
Giang Lê tuy mải nói chuyện, nhưng vẫn luôn chú ý động tĩnh tiền viện.
Vừa thấy lão bà tử gầy trơ xương, mắt tam giác kia lao tới, nàng liền phản xạ có điều kiện, hai tay che đầu, nấp sau lưng mấy người Liêu đại nương.
BỐP!
Liêu đai nương đang xúc động nghe chuyện, không phòng bị, bị đánh ngay một cái lên vai.
“Hạ bà tử, ngươi là bị chó cắn điên rồi à, ngày thường đánh con dâu quen thói, hiện tại còn muốn đánh chúng ta.”
Cái tát đó không đau nhưng mất mặt, Liêu đại nương tức đến hoa mắt, tóm ngay Hạ bà tử trả lại một cái tát giòn tan.
Lần này là đánh thật, Hạ bà tử bị đánh đến rú lên, còn định đánh trả thì bị người khác giữ lại.
Trương thị, chạy theo mẹ chồng vào bắt người, lúc này mới sững ra, vội tới can:
“Liêu đại nương, nương ta không cố ý, nàng chính là muốn đánh Thu Cúc, là tiện nhân kia né tránh nên mới trúng ngươi!”
Bên cạnh có người âm dương quái khí:
“Hạ gia thật là hảo giáo dưỡng, chậc chậc chậc, trước mặt người ngoài, đệ tức phụ đối tẩu tử há mồm chính là tiện tì, ngậm miệng chính là tiện nhân, sau lưng còn không biết nói cái gì khó nghe nữa.”
Người này không bị đánh, nhưng bị Giang Lê né làm suýt va trúng bụng, đang xoa bụng tức tối, nghe Trương thị nói vậy thì càng bực, phải nói một câu cho hả dạ.
Lúc này Giang Lê co mình né sang một bên, hai tay che đầu, dáng vẻ gần như là thói quen ăn sâu vào người, nàng run rẩy van nài:
Lúc này Giang Lê tránh ở bên cạnh, hai tay ôm đầu động tác cơ hồ chính là ký ức của cơ thể, hướng Hạ bà tử, vô cùng đáng thương cầu xin:
“Nương, cầu xin ngươi đừng đánh ta, ngươi cho dù đánh chết ta lần nữa, ta cũng không đáp ứng bán Liên Tử cùng Thạch Lựu.”
Lúc này Giang Lê ở cố ý yếu thế.
Tuy rằng bản thân nàng có thể đập nát đầu cái nhà bạo lực đó, để cho bọn họ biết thế nào là ‘hoa sơn đan đan nở đỏ rực’. (ý nói cho biết thế nào là đau đớn/cho một trận nhớ đời)
Nhưng lúc này trước mặt người ngoài, đã diễn thì phải diễn cho trọn, tranh thủ kéo thêm đồng minh.
Nguyên chủ vì cô độc không người giúp đỡ, dù có lý cũng không đấu nổi cả nhà họ Hạ, mới bị ép đến nông nỗi đó.
Giang Lê không định cứng đối cứng.
Quả nhiên, sự yếu thế dễ bị bắt nạt của nàng lập tức khiến mọi người thương cảm.
“Ai nha… người Hạ gia đúng là ép chết con dâu cả, giờ còn định bán cả cháu gái.”
“Khó trách bọn học làm tang lễ mà phải che che giấu giấu, sợ bị người khác biết.”
“Đi, ngươi đừng sợ, chúng ta đi tìm phố chính, chuyện Hạ gia bức tử người không thể cứ như vậy cho qua.”
Mấy đại nương cảm xúc kích động, đối với Hạ bà tử mẹ chồng nàng dâu hai người chỉ chỉ trỏ trỏ,
Lúc này bị bảy tám người chỉ vào cái mũi mắng, Hạ bà tử cứng họng.
Tai nghe mấy câu “bức tử người” liền phải tố lên quan, nàng ‘cái khó ló cái khôn’ thịch một tiếng ngồi phịch xuống đất, rồi gào khóc om sòm:
“Ai nha… cái đồ trời đánh này! Ai bức tử nàng chứ? Cái quan tài này rõ ràng là nhà ngàn năm ta chuẩn bị cho mình, bị nàng phá nát thành thế này!
Còn bộ áo liệm kia nữa, cũng là ta chuẩn bị cho mình, cũng bị nàng lôi ra làm bậy!”
Mấy lời này nếu nói sớm chút thì còn có tác dụng, hiện giờ thì chậm một bước là chậm cả vạn bước.
Sau một trận ầm ĩ từ trước viện đến sau viện, người khôn nhìn cái là hiểu rõ tình hình, Hạ bà tử càng nói càng sai, trăm ngàn sơ hở.
Liêu đại nương liên tục cười lạnh:
“Hạ bà tử, ngươi mở miệng mà không nghĩ những lời này ai sẽ tin? Ngươi coi chúng tôi là đồ ngốc chắc.
Hiện giờ lại nói cái quan tài làm bằng mấy tấm ván mục này là chuẩn bị cho ngươi à? Đợi ngươi chết rồi đến cái chiếu rách còn chẳng có mà quấn ấy!”
Hạ bà tử tức đến môi run bần bật:
“Họ Liêu kia! Chuyện nhà họ Hạ chúng ta liên quan gì đến ngươi, ngươi xen vào làm gì?”
Liêu đại nương ưỡn thẳng ngực:
“Thấy chuyện bất bình là người ta phải xen vào! Ta, Liêu Kim Hoa, còn muốn giúp Thu Cúc đến quan mà kiện các ngươi đây!”
“Ngươi, ngươi chỉ ghen tị vì việc làm ăn nhà ta tốt, cố tình đến phá danh tiếng của ta!” Hạ bà tử tức đến độ giậm chân thình thịch.
Cùng một con phố, đều mở khách điếm, thường ngày tuy miệng cười nhưng trong lòng đã sớm kết thù.
Hai bên đấu khẩu căng như dây đàn, Giang Lê lại không quên đổ thêm dầu vào lửa:
“Liêu đại nương, còn phải nhờ ngươi giúp tìm hai nữ nhi của ta nữa.”
Triệu phố chính tuy nói các nàng chưa lập khế bán thân, nhưng không nhìn thấy người Giang Lê vẫn không yên tâm.
Có thể hạ uy phong của Hạ bà tử, Liêu đại nương cầu còn không được, tự nhiên đáp ứng:
“Tất nhiên phải tìm phố chính làm rõ chuyện này.”
Hạ bà tử hai mắt tối sầm: “Thu cúc, ngươi cái đồ ăn cây táo rào cây sung, tiện tì không được mặt bàn, còn dám cùng Liêu Kim Hoa nói thêm một lời nữa, Hạ gia ta liền hưu ngươi…… Ngươi, ngươi mau trở về đây!”
Không ai phản ứng nàng, Giang Lê đã theo Liêu đại nương đi ra tiền viện.
…
Khi thật sự ngồi trong chính sảnh Hạ gia nói chuyện rõ ràng, Liêu đại nương và những người khác đều không có mặt.
Trong phòng chỉ còn Giang Lê và hai vợ chồng già Hạ gia.
Chức vị của Triệu phố chính thực ra tương đương như cán bộ khu phố.
Đừng xem thường mấy chức vị nhỏ này, chính bọn họ mới là những người “nắm cổ” dân chúng chặt nhất.
Dân thường muốn báo quan cũng phải để hắn sắp xếp sự việc cho rõ, rồi viết trình báo đưa lên. Cho nên lúc này vai trò của phố chính cực kỳ quan trọng.
Việc ở hậu viện hắn đã xem xong, Triệu phố chính hỏi Giang Lê:
“Vậy theo lời ngươi, ngươi không đồng ý bán nữ nhi?”
Giang Lê gật đầu:
“Không đồng ý, ta chưa bao giờ chấp thuận, ta bị tức đến ngất lịm chẳng biết gì hết, chữ ký hay dấu vân tay kia, ta cũng chẳng rõ là ai làm.”
Triệu phố chính sa sầm mặt, quay sang hỏi người Hạ gia:
“Hạ Kế Xương, chuyện này các ngươi nói sao? Nàng dâu nhà ngươi ngất đi, các ngươi hiểu lầm nàng chết nên mới mua quan tài, chuyện này có thể hiểu nhưng nguyên nhân khiến nàng suýt bị bức tử, các ngươi vẫn trốn không thoát.
Thiếu chút bức tử con dâu, tự ý bán cháu gái, đây không phải tội nhỏ.
Các ngươi không muốn lên nha môn một chuyến, ăn ba gậy ‘sát uy côn’, lại thêm nửa năm lao dịch chứ?
Không muốn ngồi tù thì lập tức đem hai nha đầu kia trở về, bồi thường cho ba mẹ con họ ít tiền, sau này hảo hảo mà sống.
Nếu việc này chỉ là hiểu lầm, thì cái trá thi gì đó về sau đừng lại nhắc đến.”
Không hổ là người thường ngày quen giảng hòa, Triệu phố chính vừa dọa vừa dụ, mấy câu đã biến chuyện ‘tử vong’ thành ‘hiểu lầm, dập luôn lời đồn ma quỷ, cũng giúp Hạ gia tránh khỏi án mạng, còn chuyện khế ước giả dấu ấn tay thì không nhắc tới.
Dù gì việc bức tử con dâu, bán cháu gái mà xảy ra dưới trướng quản lý của hắn thì cũng chẳng đẹp đẽ gì.
Bất quá đó chỉ là ý của hắn, Giang Lê còn chưa nói gì thì Hạ bà tử đã nhảy dựng lên:
“Việc này cũng không thể nói như vậy. Nói cái gì chúng ta bức tử con dâu, đêm qua một đầu ngón tay chúng ta đều không có chạm qua nàng, là chính nàng luẩn quẩn trong lòng…… Ách, cái kia.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










