Đường Khê huyện nằm trên quan đạo nối liền châu phủ, trong thành nhà cửa san sát, buôn bán cực kỳ phồn thịnh.
Nhà nhà đều làm chút sinh ý như mở cửa hiệu, quán trọ, quán rượu…
Ngày thường, thương nhân lữ khách đi ngang qua, đều phải ghé lại nghỉ chân, ăn chút gì, rồi hôm sau qua sông tiếp tục lên đường.
Hạ gia tuy rằng phòng ốc không nhiều, nhưng vẫn chừa phần tiền viện sát con đường lớn, mở thêm một cổng, cải tạo thành khách điếm.
Diện tích không lớn, một dãy ba gian chính làm phòng đơn cho khách thuê, mỗi đêm thu năm mươi văn.
Một gian nhà ngang là phòng tập thể, giá mười văn, chứa được mười người.
Thêm một gian nhà ngang nữa làm bếp, dưới hiên kê bàn ghế, kiêm bán trà nước, cơm rượu.
“Chưởng quỹ, các người vừa kêu vừa chạy như vậy là xảy chuyện gì?”
Hạ Thủ Nghĩa mặt trắng bệch, Hạ Toàn chân run như cầy sấy, hai cha con phải vịn tường mà thở dốc.
Đêm qua họ khiêng quan tài từ cửa sau vào, khách trọ ở tiền viện hoàn toàn không biết chuyện.
Người làm ăn kiêng kị việc tang lễ, nếu biết nơi này có người chết, chỉ sợ suốt đêm liền phải trả phòng, một ngày đã có thể muốn tổn thất vài trăm văn tiền.
Kia chỉ là người chết, nếu là truyền ra khách điếm có ma, sau này sinh ý cũng đừng nghĩa làm.
Nghĩ đến bạc tiền về sau, Hạ Thủ Nghĩa vội giấu nhẹm sự thật, gượng cười giục mấy lái buôn vải nhanh đi:
“Không… không có chuyện gì! Chư vị khách quan cứ lo việc của mình! Ha ha… hôm nay trời không lạnh không nóng, đi qua sông là đẹp nhất.”
Nhưng nụ cười còn khó coi hơn khóc, mấy lái buôn vải vốn quen đi nhiều nơi, mắt nhìn người tinh đời, lập tức đoán trong khách điếm này chắc chắn có chuyện.
Tuy đi đường vất vả chẳng ai muốn rước phiền phức, nhưng lên đường buồn chán, gặp chuyện hay thì cũng muốn hóng một chút.
Thế là mấy người cố ý thu dọn thật chậm rãi.
Cha con Hạ Thủ Nghĩa thấy khách nhân chẳng ai chịu đi, lòng như lửa đốt, chỉ hy vọng quỷ kia sợ đông người mà không dám ló đầu ra.
Nhưng ngay lúc đó, Trương thị cùng Hạ Cẩm Ngọc chị dâu em chồng ngươi kéo ta đẩy, la hét chói tai chạy ra từ cánh cửa nhỏ thông vào hậu viện.
Thấy bên ngoài có người, hai người thở phào một hơi, chân mềm nhũn lăn đến tiền viện.
Cái này thật đúng là có trò hay để xem, mấy lái buôn vải lập tức vây lại.
Một người lớn tiếng nói: “Đây là xảy ra chuyện gì, như thế nào có đường không đi, lại muốn bò ra tới……”
Trương thị cùng Hạ Ngọc Cẩm bị dọa đến hồn vía lên mây, chẳng quan tâm gì nữa, mắt trợn tròn, cổ vươn dài mà gào:
“Quỷ… quỷ… xác bật dậy!”
“Xác bật dậy? Ở đâu? Ở đâu?”
Mấy người lái buôn vải lúc này mới cảm thấy không bình thường, toàn bộ quay đầu nhìn cánh cửa gỗ dẫn vào hậu viện.
Người Hạ gai đều từ nơi đó đi ra.
Lúc này vào buổi sáng, nắng rất tốt, cánh cửa gỗ bị cha con Hạ gia đụng mạnh, lại bị Trương thị Hạ Cẩm Ngọc chị dâu em chồng xô đẩy, khiến nửa cánh cửa rơi xuống.
Qua khe hở, có thể nhìn thấy một lối nhỏ chất đầy tạp vật, lót bằng gạch vỡ, kẽ gạch mọc đầy rêu xanh, trên nền đất còn in bóng cây loang lổ.
Bình thường chỉ thấy đó là ngõ nhỏ rất quen mắt, giờ trông lại âm u lạnh lẽo, khiến người ta rợn da gà.
Bốn người Hạ gia đều hoảng loạn tột độ, khi mấy người lái buôn vải đang thò đầu nhìn vào thì một đôi giày vải màu đỏ thẫm bất ngờ xuất hiện ngay bên mép cửa.
Sau đó chủ nhân đôi giày đỏ kia bước ra, trên người mặc áo tang, dính đầy tro hương, bên váy còn vắt nửa tờ giấy vàng bị đốt dang dở…
Giang Lê cứ như vậy trắng trợn táo bạo xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Xoạt!
Á—!!
Thật là người chết.
Chỉ im lặng một thoáng, tiếng hét lập tức từ bốn người thành mười người.
Vừa thấy “đại tẩu” đuổi theo, Trương thị cùng Hạ Ngọc Cẩm chị dâu em chồng liền bật dậy bỏ chạy.
Mấy người lái buôn vải cũng vứt cả kiện hòm trên xe đẩy, liều mạng lao ra khỏi cổng khách điếm, chẳng ai dám ngoái đầu.
Trong sân, người người tán loạn như chim vỡ tổ.
Giang lê cười lạnh: người không làm chuyện trái với lương tâm, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa, chính mình là đứng ở dưới ánh mặt trời, những người này đều đã sợ tới mức đó.
Một phen náo loạn này, đúng là trúng ngay kế của nàng.
Nếu còn như khi nãy bị vây ở hậu viện, chỉ cần Hạ Thủ Nghĩa bốn người kia gan to một chút, Giang Lê một mình khó đối phó bốn người, rất có thể bị cưỡng chế “chết lại lần nữa”, nhét vào quan tài cũng chẳng biết chừng.
Bây giờ chạy ra ngoài đường mới là đúng đắn.
Chuyện chỉ cần đưa ra giữa thanh thiên bạch nhật, muốn che đậy thì khó như lên trời.
Giang Lê thông dong bước ra khỏi khách điếm Hạ gia, mặc kệ Hạ Thủ Nghĩa và Trương thị đã chạy trốn đi nơi nào, lập tức đứng ngay bậc tam cấp, hướng ra đường lớn mà hét to:
“Cứu mạng a, Hạ gia muốn chôn sống con dâu!”
Trời sập a!
Tiếng thét của Giang Lê như sấm rền giữa trời quang, cả con phố nhất thời sôi trào.
Lúc này đang là buổi sáng, người trên phố vô cùng đông đúc.
Vô luận khách qua đường hay hàng xóm láng giềng chung quanh, lập tức từ bốn phương tám hướng đã vây kín trước cửa khách điếm Hạ gia, nước chảy cũng không lọt.
Còn phải cảm tạ Hạ gia không nghĩ để tin trong nhà có người chết truyền ra, người ngoài tự nhiên không biết nội tình.
Lúc này tuy Giang Lê toàn thân lấm lem bụi đất, trông vô cùng thê thảm, nhưng nhất thời không ai phát hiện điểm khác thường, hoặc là chẳng ai nghĩ ngay đến chuyện áo tang.
Chỉ cho là trong nhà xích mích cãi nhau, có người quen còn lên tiếng hỏi:
“Đây chẳng phải là con dâu cả Hạ gia sao? Sáng nay ta còn gặp bà bà ngươi ở đầu phố, nói ngươi bệnh đến chẳng nhấc nổi người, phải tốn bạc mời lang trung. Thế… bệnh đỡ chút nào chưa?”
“Ta không bệnh, là bọn họ muốn chôn sống ta.” Giang Lê tận lực nói chuyện ngắn gọn.
Lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người lúc này mới dừng ở trên người nàng.
“Gì, chôn sống…… Ngươi nói là thật hay giả?”
“Thiên a! Các người nhìn xem, nàng mặc áo liệm, chân mang cả giày kia kìa!”
“Ai nha, ta sợ quá!” Có người bắt đầu nhận thấy không ổn, lùi lại từng bước.
Trận nháo này lớn quá mức rồi, như thế nào ngay cả đồ liệm cũng mặc lên người?
Vẫn có ngươi không coi là việc lớn, nghĩ chỉ là trong nhà cãi vã:
“Chắc giận dỗi nhau thôi! Ai lại đi mang loại đồ này linh tinh, xui xẻo lắm, mau cởi xuống đi.”
Mỗi người một ý, tất nhiên cũng có người cầu chuyện to.
“Chôn sống con dâu? Đây là giết người a! Phải báo quan!”
Đó là một tiểu nhị của tửu lâu bên cạnh la lên, nếu thật sự chết người, buôn bán quanh đây cũng bị vạ lây.
“Báo quan! Báo quan!”
Nói là báo quan, cũng không phải trực tiếp báo án ở huyện nha.
Đại An triều có quy củ: huyện, châu mỗi cấp đều người chuyên quản chuyện dân sự, không phải muốn là chạy ùa vào nha môn gặp Huyện lệnh là được.
Nếu cả huyện ai có chuyện cũng kéo nhau tới báo án, thì dù Huyện lệnh có ba đầu sáu tay cũng không xử nổi.
Nông thôn thì trăm hộ có một lý chính, trong thành thì vài con phố có một phố chính.
Lúc này, đã có người nhanh chân chạy tới nhà phố chính Triệu Giáp.
Nghe người xung quanh bị “quỷ” dọa, lại nói người Hạ gia chôn sống người muốn báo quan.
Trốn cách đó không xa, Trương thị sắc mặt đã như màu đất, không nhịn nổi mà khản giọng gào lên:
“Nàng đã chết, nàng là trá thi, nàng là quỷ!”
Giang Lê đứng trên bậc cao, chỉ thẳng mặt Trương thị mà mắng:
“Ngươi nói bừa! Ta thấy ngươi mới là quỷ!
Ta hảo hảo đứng đây thế này, mấy kẻ tâm địa đen tối các ngươi không chôn sống ta được, giờ giữa thanh thiên bạch nhật còn dám vu ta là quỷ, quyết tâm muốn giết ta đến cùng.
Mọi người phân xử một chút, một cái đệ tức phụ này một hai phải hại chết tẩu tử là có rắp tâm gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

