Kinh hãi vừa rồi còn chưa qua, Trương thị co rụt cổ, miệng vẫn không phục:
“Các người tự đi mà xem! Rõ ràng ta nghe thấy trong quan tài có người hắt xì!”
Nghe nương mình nói dọa người, Hạ Toàn nghé con mới sinh không sợ cọp, cổ giương lên ngắt lời nói: “Nương, biết đâu là con chuột đang gặm gỗ, người nghe thành tiếng hắt xì rồi la loạn lên. Đợi lát nữa ta bắt con chuột đó ra cho xem.”
Trương thị xua tay:
“Ai nha, con của ta, ngươi là đại tôn tử Hạ gia, chuyện này sao có thể để ngươi động tay. Một lát nữa đi đứng cẩn thận, đừng để trầy xước là được rồi.”
Hạ Toàn bực bội:
“Đại tôn tử, đại tôn tử… Vậy sao hôm nay lại bắt ta làm việc? Hai con nha đầu chết tiệt kia thì…”
Trương thị vội bịt miệng hắn lại.
Nhi tử nàng là đại tôn tử Hạ gia, từ trước tới nay chưa từng làm qua việc nặng. Nếu không phải hôm nay có chuyện nên bị giữ lại trong khách điếm, hắn đã chạy ra ngoài chơi từ lâu. Giờ bị bắt làm việc, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Hạ Thủ Nghĩa quay đầu trừng mắt:
“Ngươi bình thường chạy chơi khắp thành, hôm nay mới bắt đầu làm việc mà đã lắm lời, tin hay không ta đánh ngươi bây giờ?”
Cô em chồng đi sau cùng vốn chẳng muốn đến đây, nhưng trong lòng sợ, đành rảo bước lại gần cháu trai, nói với nhị ca phía trước:
“Cha cũng thật là, loại chết oan thế này không mau dùng rơm rách quấn lại rồi đem chôn cho xong, còn phải tốn tiền mua quan tài. Dù có là tám chục văn thì cũng là tiền, ta còn có thể mua được một bình hương lộ nữa.
Theo ta nói, Thu Cúc vốn là nô tỳ mua về, lại không sinh cho đại ca một nhi tử, nhà ta sớm nên đuổi đi, để khỏi bây giờ nàng tự đi tìm cái chết làm xui rủi cho cả nhà.”
Nhắc đến tiền, Trương thị lập tức không còn sợ nữa, bĩu môi:
“Nha, Ngọc Cẩm lời này ngươi nói thì dễ lắm. Đại tẩu ngươi mỗi ngày phải giặt bao nhiêu quần áo chăn đệm, làm bao nhiêu việc. Đuổi người đi rồi, mấy việc đó để ngươi làm chắc?”
Hậu viện Hạ gia có giếng, đại tẩu và hai nữ nhi không chỉ phải giặt đồ cho người trong nhà, mà còn nhận giặt quần áo cho khách. Nhờ khách điếm sạch sẽ nên làm ăn luôn tốt, mỗi tháng quầy thu được thêm mấy trăm văn.
Hạ Ngọc Cẩm sa sầm mặt:
“Ta mới không nhận nàng là đại tẩu, lại nói ta là một cô nương chưa xuất giá, sao có thể đi giặt quần áo nam nhân?”
Trương thị lại xì mũi:
“Liên Tử với Thạch Lựu cũng là tiểu cô nương đấy thôi, các nàng giặt được, sao ngươi lại không?”
Hạ Ngọc Cẩm cáu:
“Bọn chúng là thứ ti tiện do nô tỳ sinh ra sao so được với ta?
Sau này ta phải giúp tam ca và tam tẩu quản việc nhà, phải học ghi sổ. Sao có thể làm mấy việc hạ tiện này?
Tam tẩu nói rồi, sau này ta là quản sự cô cô của tiệm phấn hương!”
Trương thị trợn mắt đến sắp ngửa lên trời, một người cả ngày chẳng động một giọt nước xuân, đến tuổi vẫn chưa xuất giá, lại còn mơ màng chuyện đi quản lý cửa hàng của người ta.
Còn cái người chưa thành thân đã tự xưng tam tẩu Tiết Bảo Cầm đúng là dám hứa đủ thứ.
Tới lúc cô em chồng này bám lấy nàng ta thật, xem nhà ai khóc trước.
Nhưng những lời này, Trương thị chỉ dám nghĩ trong bụng.
Hạ gia lão tam ở huyện học làm thư lại, đã đính hôn với biểu điệt nữ ( cháu gái họ) của phu nhân huyện thừa, nghe nói hồi môn sẽ cho một tiệm phấn hương.
Tiệm này sẽ giao cho cô em chồng quản lý, lời nói ấy khiến Hạ Ngọc Cẩm vui đến phát điên.
Hiện tại mở miệng ngậm miệng khen tam tảu tốt, chê nhị tẩu nàng keo kiệt, còn đại tẩu thì… không thèm nhìn tới.
Nhưng cưới hỏi phải có lễ sính, người ta nói của hồi môn có cửa hàng phấn hương, thì sính lễ không thể keo kiệt.
Khách điếm Hạ gia làm ăn không tệ, nhưng người đông miệng nhiều, chẳng dư dả bao nhiêu. Muốn lấy ra mấy chục lượng bạc làm sính lễ, lo chuyện hôn sự thì vẫn thiếu một khoản lớn.
Hai lão nhân gia chính là nôn nóng, đúng lúc này, hai nha đầu của đại phòng lại được người khác để mắt, sẵn sàng bỏ ra bốn mươi lượng bạc để mua.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, trời mưa có người đưa ô.
Có được bốn mươi lượng bạc này, không chỉ sính lễ của lão tam đủ dùng, mà cả nhà còn có thể may thêm mấy bộ quần áo mới.
Không ngờ nữ nhân chết tiệt kia ngày thường nhìn thì nhu nhược, đánh mắng thế nào cũng không hé răng, đến lúc mấu chốt thì chết sống không chịu đồng ý.
Còn dám nhảy giếng tự tử, suýt nữa làm hỏng chuyện tốt.
May mắn cha mẹ chồng có chủ ý, trước cứ giấu xác ở hậu viện, ổn định tâm lý người mua để họ lên huyện nha ký khế. Đợi hai nha đầu được dẫn đi rồi thì bên này tìm chỗ nào tùy tiện chôn là xong.
Bốn người vừa nói vừa tự trấn an nhưng Giang Lê nghe rõ mồn một.
Thu Cúc trước đó tuy có truyền thông tin, nhưng nàng tâm hoảng ý loạn, hồn thức không rõ, nói được cũng không rõ ràng.
Tỷ như nói cái gì là nô tỳ sinh nữ nhi? Thu Cúc hẳn là nô tỳ.
Cái gì mà trước miễn bàn, trước chờ hai cái nha đầu đi rồi lại làm tang sự?
Đó chính là hai nữ nhi còn không biết Thu Cúc tử vong, người hơn phân nửa bị đưa đi rồi.
Thông tin quá nhiều, xem ra chuyện Hạ gia còn có kế bẩn, bản thân mình phải dứt khoát mới được.
Từ tiền viện đến hậu viện chỉ vài chục mét, bốn người dù có chậm rì rì vẫn đi đến cuối đường.
Vừa bước ra khỏi lối nhỏ của chính viện, bọn họ lập tức đứng chết trân.
Trước mặt họ, một người mặc áo tang đứng thẳng ngay giữa hậu viện.
Mặt xanh xám, tóc tai rối bù, giống như chui thẳng từ cửu u địa phủ trở về.
Thêm vào cảnh vải tang bay phần phật khắp sân…
Đi đầu là Hạ Thủ Nghĩa, trong đầu lập tức bật lại câu Trương thị đã nói nghe tiếng hắt xì trong quan tài, hiện giờ lại thấy người đáng lẽ phải nằm trong đó lại đứng trước mặt mình.
Hắn lập tức mắt trợn tròn, hai tay run bần bật, miệng phát ra tiếng thét không giống tiếng người:
“Á… quỷ aaaaa!”
Một tiếng này giống như chỉ huy dàn đồng ca, ba người phía sau tức khắc hoảng thành một đoàn, ngươi lôi kéo ta, ta lôi kéo ngươi, nhắm mắt lại gào khan:
“Nương a, quỷ a!”
“Quỷ a, cha a!”
“Quỷ a! Quỷ a!”
Hạ Thủ Nghĩa và Hạ Toàn gào to mấy tiếng đã chẳng buồn quan tâm bên cạnh là vợ hay em gái, lập tức đẩy mạnh Trương thị và Hạ Ngọc Cẩm rồi chạy thẳng một mạch về tiền viện.
Hạ Ngọc Cẩm sợ đến chân mềm nhũn, chạy không nổi, chỉ biết quỳ sập xuống dập đầu với Giang Lê như giã tỏi:
“Đại tẩu, ta không phải cố ý, không phải cố ý, ngươi là chính mình luẩn quẩn trong lòng đi nhảy giếng, không liên quan gì tới ta.”
Bên cạnh, Trương thị cũng dập đầu liên tục:
“Đại tẩu, bình thường ta thích sai bảo ngươi làm việc, nhưng cũng là ngươi nguyện ý, ta chưa từng nghĩa muốn hại ngươi!
Vừa rồi… vừa rồi ta không phải vào để ăn trộm gì đâu! Ta chỉ muốn tìm vài món trang sức bỏ vào quan tài cho ngươi mang xuống dưới… ngươi đại nhân đại lượng, mau đi đi!”
Giang Lê không nói lời nào, chỉ đứng thẳng tắp nhìn xem hai người còn toan bịa ra điều gì nữa.
Thấy “đại tẩu” không nhúc nhích, Trương thị và Hạ Ngọc Cẩm càng hoảng loạn, lập tức khóc la chạy về phía tiền viện.
Thấy cả bốn người đều bỏ chạy, Giang Lê khẽ cười lạnh: Hừ! Dù có mọc thêm chân cũng không chạy thoát.
Nàng đang cần tìm nơi đông người để diễn trò rửa sạch thân phận, liền bám theo hai người trước mặt.
Chỉ là bộ váy áo tang này Hạ gia lấy ở đâu không biết, vừa chật vừa dài, nàng lại không quen loại váy cổ đại này.
Để không giẫm lên vạt váy, Giang Lê phải nhấc váy lên, đi một bước như nhảy một bước…
Hai người phía trước quay đầu lại, vừa nhìn thấy động tác kỳ quái như quỷ nhảy của Giang Lê, càng thêm kinh hãi, đây tuyệt đối không phải thứ nên xuất hiện ở dương gian.
Thế là càng sợ hãi, khóc cha gọi mẹ vừa lăn vừa bò mà chạy thục mạng, hận cha mẹ không sinh cho mình thêm hai cái chân nữa.
Dù chân mềm không chạy được, thì có thêm chân ít ra còn bò được nhanh hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


