Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đêm đó, ba mẹ con chen chúc ngủ cùng nhau, chung một chiếc chăn, chung một chiếc chiếu.
Thân ở nơi xa lạ, hai tiểu cô nương dựa sát vào nhau nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Giang Lê nghe tiếng hít thở đều đặn bên người, trước sau lại ngủ không được, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Sự hiếu kỳ với thế giới xa lạ này, trách nhiệm phải xây dựng lại cuộc đời mới cho hai nữ hài tử, tất cả gợi lên trong nàng một sự kích thích tình cảm mãnh liệt.
Một đêm này không có phát sinh chuyện gì, thực mau ánh sáng đã lan tỏ khắp chân trời, hai cái tiểu cô nương lặng lẽ thức dậy nấu cơm.
Trái lại, Giang Lê lúc ấy mới ngủ quên.
Đến khi bị tiếng động làm thức giấc, nàng nghe Liên Tử đang nói chuyện với ai đó:
“Liên đại thúc, nương ta còn đang ngủ, đợi nương ta dậy, chúng ta nhất định sẽ đi.”
Thạch Lựu cũng nói:
“Liên đại thúc, ngươi cho chúng ta ở thêm một đêm nữa đi, chúng ta sẽ nhanh chóng đi tìm việc làm, sẽ bù lại củi và gạo đã dùng.”
“Vậy đến trưa ta sẽ quay lại.” Đó là giọng người canh giữ của Liên gia đang đến giục.
Hôm qua tay trắng rời nhà, hiện tại ít nhất cũng có chỗ ngủ, có cái ăn, đây đúng là một khởi đầu tốt.
Khi Giang Lê chuẩn bị xong, bước ra ngoài, người Liên gia nọ đã đi rồi.
Ở cửa, hai tiểu cô nương khoanh tay đứng, lại thực câu nệ.
“Nương, vừa rồi đánh thức ngươi?”
Giang Lê nhìn thoáng qua cái sân trống rỗng, khích lệ nói: “Vừa rồi các ngươi lời nói ta đều nghe được.
Liên Tử thực thành thật, Thạch Lựu thực dũng cảm, các ngươi đều nói rất đúng.
Chúng ta có khó khăn liền phải nói rõ ra, nhờ người khác hỗ trợ, cũng nói rõ sẽ không ăn không uống không ăn vạ không đi.”
Thạch Lựu nhấp nhấp môi: “Nương, hôm nay chúng ta sẽ đến khách điếm của nhà Liêu đại nương sao?”
Nàng tuy rằng nói phải nghĩ cách kiếm sống, nhưng tuổi nhỏ, đi gấp gáp như thế sao có thể tìm được việc, chỉ có Liêu đại nương từng nói có thể đến nhà nàng làm việc.
Giang Lê cười cười: “Chúng ta không đi nhà Liêu đại nương, hiện tại ta đi đem chăn đệm thả lại trong ngăn tủ, các ngươi thu thập rơm rạ đi. Một hồi ăn cơm ta sẽ nói cho các ngươi hôm nay phải làm gì.”
Nếu quan tài đã đổi công dụng, Giang Lê cũng quyết đổi cách gọi, suốt ngày gọi quan tài vậy chính nàng cũng khó chịu.
Cất chăn nệm xong, nàng gọi “Thu Cúc đang ngủ” dậy, cẩn thận hỏi về tình hình Đường Khê huyện.
Vị trí của mấy tiệm cầm đồ, tiệm tạp hóa hằng ngày thường lui tới, để khỏi phải chạy lung tung lãng phí thời gian.
Lần này ăn cơm, hai tiểu cô nương không đứng nữa mà cùng ngồi trên ghế.
Giang Lê vừa ăn cháo loãng rắc muối, vừa nói kế hoạch của mình:
“Chúng ta sẽ đến hiệu cầm đồ trước, mang bộ quần áo đó đi cầm, ta còn một chiếc áo bông mùa đông, cũng có thể cầm.”
Quần áo cũng là tài sản, nhà nghèo túng thiếu thường mang áo đi cầm lấy tiền, đến mùa lạnh lại chuộc về hoặc mua đồ đã qua tay vài lượt.
Cách cầm áo đổi tiền cũng là Thu Cúc dạy, lúc đầu Giang Lê chỉ định xử lý bộ đồ liệm.
Quần áo của Thu Cúc tuy cũ nhưng được vá và giặt rất sạch sẽ; một chiếc áo bông vẫn có thể đổi được vài chục văn, sau này khá hơn thì chuộc lại cũng không muộn.
Liên Tử và Thạch Lựu liền nói: “Nương, chúng ta cũng có áo bông!”
May mắn là đang đầu hè nên không cần dùng đến áo bông.
Giang Lê không từ chối đề nghị của hai nữ hài, lúc gian nan cần nhất là đồng tâm hiệp lực.
Ăn xong, ba người gói mấy bộ quần áo lại rồi đi đến hiệu cầm đồ.
Buổi sáng, tiệm cầm đồ chỉ mở nửa cửa, trông khá quạnh quẽ.
Giang Lê đẩy cửa bước vào, bên trong là nửa bức tường cao cao, phía trên dựng một hàng song gỗ.
Mấy bộ quần áo được đưa qua cửa sổ nhỏ dưới hàng song gỗ, từ bên trong vang lên giọng của chưởng quầy: “Khách nhân đến đây muốn cầm thứ gì?”
Quy củ của hiệu cầm đồ là thế, người không thấy người, chỉ xem hàng hóa.
Những người tìm đến nơi này đều là bước đường cùng, giữ được chút thể diện nào hay chút ấy.
Hiệu cầm đồ cũng chẳng hỏi chủ hàng là ai, đồ gian cũng nhận.
Giang Lê nói: “Ba chiếc áo bông, một bộ đồ liệm nữ. Chưởng quầy cho một cái giá đi.”
Quần áo được kéo vào, loạt xoạt vài tiếng lật xem, rồi giọng chưởng quầy vọng ra:
“Đồ liệm vải thường, được cái sạch. Ba chiếc áo bông cũ bốn phần, vá khắp nơi, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ.
Cầm được! Muốn cầm sống hay cầm chết?”
Giang Lê hơi thở phào: “Đồ liệm cầm chết, ba áo bông cầm sống ba tháng.”
“Cầm chết” tức là không chuộc, giá cao hơn.
“Cầm sống” sau này có thể chuộc lại nhưng phải trả lãi nặng.
Sau khi nghe Giang Lê xác nhận, phía sau quầy tính toán, bàn tính kêu lách cách:
“Đồ liệm cầm chết, giá thị trường 500 văn, ta trả 400 văn.
Ba chiếc áo bông cầm sống, mỗi chiếc 100 văn, kỳ hạn ba tháng, lãi 8 phần một tháng.”
Giang Lê chậc lưỡi, hiệu cầm đồ đúng là chỗ làm ăn cắt cổ.
Bộ đồ liệm Thu Cúc nói trị giá 800 văn, đến đây chỉ còn 500 văn.
Cầm chết nhận 8 phần giá, từ 600 văn xuống còn 400 văn, mất trắng 200 văn.
Ba áo bông được cầm 300 văn, nhưng lãi 8 phần, ba tháng muốn chuộc phải trả 372 văn.
Lãi năm đến 96%, đúng là bóc lột kinh khủng.
Nếu quá hạn, lãi còn nhân đôi, đến lúc không chuộc nổi…
Nói thẳng ra, đa số người nghèo chẳng bao giờ chuộc lại được, ba chiếc áo giữ mạng mùa đông cuối cùng cũng chỉ bán được ba trăm văn.
Nhưng lúc này, Giang Lê không còn lựa chọn nào khác.
Tiệm cầm đồ rất biết chơi tâm lý, phòng nhỏ, tường cao bốn phía, trong cái cảm giác đè nén ấy, tự tôn của người bán bị nghiền nát sạch.
Chẳng bao lâu, Giang Lê cầm 700 văn và một tờ biên lai câm đồ bước ra khỏi cửa tiệm.
Thế là toàn bộ gia sản giờ chỉ còn một tấm chăn và vài bộ đồ mùa hè, ba mẹ con đúng nghĩa tay trắng, cộng thêm một cái quỷ nghèo Thu Cúc.
Quần áo đem cầm xong, Liên Tử và Thạch Lựu nhìn Giang Lê với ánh mắt chờ mong, còn có chút phấn khích.
Các nàng chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, giữ lại mà tiêu dần thì tốt biết mấy.
Nhưng Giang Lê biết vẫn chưa đủ, trước tiên phải tìm cho mình và hai nữ nhi, cả Thu Cúc một chỗ ở an toàn.
Giang Lê dẫn hai nữ nhi vào tiệm tạp hóa, các mùi thảo dược, quả khô, dầu muối tương giấm, còn có cả thịt khô treo trên xà nhà hỗn tạp ập vào mũi.
Sau quầy, một nam nhân trung niên gầy gò đang lần từng hạt châu trên bàn tính, giương mắt liếc các nàng một cái: “Các vị muốn mua gì?”
Giang Lê nhìn quanh một lượt rồi hỏi: “Xin hỏi… nơi này có thu mua tóc không?”
Tiệm tạp hóa không chỉ bán mà còn thu mua đủ loại thương phẩm, đây mới là điều Giang Lê quan tâm nhất, cố ý hỏi Thu Cúc từ trước.
Mắt lão bản sáng lên, quét nhìn mái tóc ba người:
“Có thu! Tóc càng dài càng có giá. Tóc của ngươi đen bóng như vậy, có thể bán được giá tốt.”
Tóc giả, búi tóc giả từ xưa đến nay đều là đồ trang sức của nữ nhân từ cổ chí kim, bất luận ở triều đại nào cũng có.
Người giàu dùng tóc thật; người nghèo dùng dây đuôi ngựa hoặc búi bằng tơ, dùng tóc đổi lương thực cũng là cách người nghèo cứu mạng.
Bất quá cắt tóc sẽ bị người đời kỳ thị, không đến vạn bất đắc dĩ là sẽ không có ai cắt tóc.
Giang Lê liền tháo búi tóc, để lộ suối tóc đen mượt óng ánh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


