Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thu Cúc có một mái tóc rất đẹp, tóc dài đến thắt lưng. Nếu không phải hôm qua nhảy xuống nước rồi lại dính bụi bẩn, thì giờ nó phải còn mượt hơn nữa.
Chưởng quầy ước lượng bằng mắt rồi nói: “Tóc của ngươi nếu cắt đến ngang vai thì có thể bán được 300 văn. Hai nha đầu kia nếu cắt ngắn một chút, mỗi người cũng được 150 văn.”
Thạch Lựu vừa nghe nói muốn cắt tóc liền theo bản năng ôm lấy bím tóc của mình, Liên Tử cũng lo lắng nhìn Giang Lê: “Nương…”
Giang Lê lắc đầu: “Chỉ bán tóc của nương thôi, cắt đến ngang tai, một lượng bạc.”
Chưởng quầy lắp bắp kinh hãi: “Tẩu tử, ngươi đây là có gì việc khó luẩn quẩn trong lòng sao?”
Bán tóc không phải chuyện hiếm, nhưng nhiều nhất cũng chỉ cắt đến vai. Nữ nhân khéo tay trộn thêm ít sợi tơ đen vào tóc thì vẫn có thể vấn lên thành búi, không ảnh hưởng mấy đến vẻ ngoài.
Chưa từng có ai cắt đến ngang tai, như vậy khác gì mấy ni cô trong chùa đâu.
Chưởng quầy lập tức liên tưởng tóc ngắn ngang tai với đầu cạo trọc, cho rằng Giang Lê muốn xuất gia.
Giang Lê lộ vẻ bi thương: “Không giấu chưởng quầy… trượng phu ta đã mất, lại bởi vì cha mẹ chồng muốn bán nữ nhi ta, ta bị bức đến đoạn thân với nhà chồng rồi bị đuổi ra khỏi cửa, bây giờ không một đồng trên người, chỉ có thể dùng tóc đổi chút bạc, cũng xem như cắt đứt duyên phận với vong phu.”
Chưởng quầy bừng tỉnh: “Hôm qua khiêng quan tài… chẳng lẽ là mẹ con các người?”
Đồng cảm thì đồng cảm nhưng mặc cả là mặc cả, cuối cùng Giang Lê đem mái tóc dài vốn thấy vướng víu của mình đổi được 850 văn.
Giang Lê tính toán số tiền còn lại, chỉ mua hai thước vải thô màu xanh, hết mười văn.
Mảnh vải được nàng quấn trực tiếp lên đầu.
Nàng đã thấy Trương thị quấn khăn trên đầu, rõ ràng đây là kiểu ăn mặc của nữ nhân đã xuất giá.
Dù mùa hè đội khăn có hơi nóng nhưng còn hơn là đi trên đường ai nhìn thấy cũng giật mình nhìn mình chằm chằm.
Ra khỏi tiệm tạp hoá, Liên Tử nhỏ giọng hỏi: “Nương, chúng ta có thể mua thêm vải mà!”
Giang Lê ước lượng mấy văn tiền còn lại, thấp giọng hỏi: “Ngươi muốn mua vải để làm gì?”
Liên Tử liếc nhìn Thạch Lựu, biết nương lại quên vài chuyện, bèn giải thích:
“Nương, người từng dạy chúng ta may áo, thêu hoa. Chúng ta có thể làm túi thơm đem bán, lúc nãy ta có thấy tiệm tạp hoá có thu.”
Giang Lê dừng lại: “Còn có việc này, ta đi hỏi một chút.” Lúc nãy nàng không chú ý đến túi thêu.
Chưởng quầy tiệm tạp hoá thấy ba người các nàng quay lại, vội cất mớ tóc vừa thu vào hộp gỗ.
Giang Lê hỏi giá khăn thêu và túi thơm thêu.
Trước đó có lời lãi nên chưởng quầy tâm trạng tốt, thấy ba mẹ con không giống người làm được việc tinh xảo thì trực tiếp khuyên nhủ: “Đại tẩu, túi thơm khăn tay người bình thường đều tự làm.
Nếu tú nương có tay nghề tốt, một chiếc khăn có thể bán 20 đến 30 mươi văn; thêu hoa văn phức tạp thì có thể bán được 50 văn.”
“Các ngươi nếu chỉ làm được vài túi thơm hay khăn tay đơn giản, mỗi cái lời có một văn, không đáng.”
Giang Lê hiểu rõ, đúng là mấy tiểu cô nương đều biết thêu khăn làm túi thơm, ai mà mua nhiều.
Bất quá thấy hai tiểu cô nương thật vất vả mới nghĩ ra cách kiếm tiền mà lại không được, tinh thần rõ ràng sa sút, Giang Lê trấn an nói: “Chờ có thời gian, Liên Tử thêu cho nương một cái khăn đội đầu nhé.”
Thạch Lựu mắt sáng lên: “Nương, ta biết thêu quả lựu!”
Giang lê cười sờ sờ nàng đầu: “Được, sau này ngươi cùng Liên Tử cùng nhau thêu.”
Hiện tại trong người có tiền, Giang Lê ở ven đường tiêu ba văn tiền mua ba cái bánh bao chay, cho mỗi người một cái lót dạ.
Buổi sáng dùng gạo của người khác nấu cháo, Liên Tử không dám nấu nhiều, nên uống bát cháo xong chẳng bao lâu đã đói.
Hiện giờ dù chỉ ăn bánh bao chay, nhưng tâm trạng hai tiểu cô nương rõ ràng tốt hơn, Liên Tử lắm lời hẳn lên: “Bên trong toàn nhân củ cải, nếu học được cách làm bánh bao, ta cũng bày quầy bán.”
Bình thường ở khách điếm Hạ gia cũng có làm bánh bao để bán nhưng đều do Trương thị và Hạ bà tử quản.
Để tránh bị ăn vụng, hai tiểu cô nương không được vào bếp, nên Liên Tử vẫn chưa biết làm bánh bao.
Dù làm gì thì trước hết phải có sân viện của riêng mình.
Giang Lê dẫn Liên Tử và Thạch Lựu đi khắp phố suốt nửa ngày, hỏi qua mấy nha hành. Nhưng hễ nghe nói nàng muốn mang theo quan tài vào ở, sắc mặt đối phương lập tức thay đổi.
“Đại tẩu, không phải ta không giúp ngươi, nhưng nhà nào cho thuê lại muốn cho người mang quan tài vào ở chứ? Xui xẻo lắm!”
“Nếu không ngươi đem cái quan tài kia bán đi, có lẽ còn có thể thuê được nhà.”
Giang Lê lắc đầu: “Đó là quan tài của vong phu ta, không thể bán.”
Nha nhân bĩu môi: “Vậy thì ngươi tự đi tìm đi thôi, chỗ chúng ta không có loại nhà như thế.”
Không còn cách nào, Giang Lê chỉ có dẫn hai nữ nhi tìm dọc đường.
Nàng cố tình chọn những hẻm nhỏ hẻo lánh mà đi, nghĩ có khi tìm được căn nhà cũ tồi tàn hoặc gặp chủ nhà dễ thông cảm.
Nhưng hỏi hết nhà này đến nhà khác đều không được.
Sắp lang bạt ngoài đường cả ngày, ba mẹ con các nàng đều mệt rã rời. Đi đến một con hẻm ở phía tây thành, Thạch Lựu bỗng kéo tay áo Giang Lê, khẽ nói: “Nương, trên tường đằng kia có dán giấy.”
Tìm nhà cả ngày, hễ thấy giấy dán thông báo thì phải xem ngay.
Giang Lê đến gần, nhìn thấy đó là một tờ quảng cáo cho thuê:
“Cho thuê sân viện độc lập, yên tĩnh, không kiêng đỏ trắng, tiền thuê ba trăm văn một tháng.”
Thật đúng lúc!
Chỉ là giá không rẻ, nhưng dù sao cũng là một sân viện riêng, hộp gỗ của Thu Cúc cũng có chỗ đặt.
Giang Lê trong lòng vui mừng, chẳng kịp để ý giá cả, vội dựa theo địa chỉ trên giấy mà tìm đến.
Đó là một sân viện kẹp giữa hai bức tường cao, tường viện loang lổ, trước cửa có một lão nhân gầy nhom ngồi đang phì phèo hút thuốc lá sợi.
Thấy ba mẹ con các nàng đi tới, lão nhân nheo mắt hỏi: “Thuê nhà à?”
Giang Lê gật đầu: “Lão trượng, chỗ ngài không kiêng chuyện tang ma thật chứ?”
Không kiêng đỏ trắng tức là không sợ chuyện sinh nở hay người chết, Giang Lê bị từ chối nhiều lần rồi nên phải hỏi rõ trước.
Lão nhân nhả một ngụm khói, hừ giọng: “Ta trước đây làm nghề làm pháp y, sợ mấy cái này chắc? Chỉ cần không thiếu tiền thuê, các người muốn khiêng gì vào cũng được.”
Giang Lê thở phào, lại hỏi: “Có thể xem nhà trước không?”
Lão nhân đứng dậy, chậm rãi lấy chìa khóa: “Đi theo ta. Bất quá có mấy lời thô tục phải nói trước, trong hẻm này có mấy nhà kho của thương gia lớn, ban đêm nếu nghe tiếng động thì đừng giật mình, là người ta dời hàng.”
Dời hàng nghĩa là ban đêm thường xuyên ồn ào đến thâu đêm, bảo sao căn nhà này để trống.
Ai mà muốn sống ở nơi ồn ào suốt ngày chứ.
Bất quá đến cũng đến rồi thì phải xem viện thế nào.
Vì là sân kẹp giữa hai bức tường cao, toàn bộ không gian dài và hẹp.
Ước chừng rộng chỉ năm sáu mét, dài đến ba mươi mét, trông như một thanh gỗ.
Cuối sân sát tường có ba gian phòng, phòng hơi cũ nhưng sạch sẽ gọn gàng.
Một góc là phòng bếp, kế bên còn có một dãy mái lợp dùng để chất củi.
Trong sân còn có một cái giếng, dọn dẹp lại là có thể ở.
Ngoại trừ ồn, Giang Lê rất hài lòng, liền đặt cọc trước 100 văn, số còn lại nửa tháng sau trả.
Lão nhân cũng không sợ Giang Lê bỏ trốn, nhận tiền rồi giao chìa khóa, trước khi đi còn nhắc nhở:
“Nếu nghe được bên ngoài có người chuyển hàng thì nhớ đóng chặt cửa. Đó đều là phu khuân vác của cửa hàng, có chủ quản, sẽ không gây chuyện.”
Thạch Lựu lại khẽ nói: “Chuyển hàng thì ở bên cạnh, ồn chút cũng được, còn hơn ngủ ngoài đường.”
Liên Tử gật đầu, ở khách điếm Hạ gia nửa đêm gặp người say rượu, cũng phải gọi mẹ và tỷ muội nàng dậy dọn dẹp thay chăn ga.
Hơn nữa ở đây có giếng, sau này còn có thể qua kho xin ít việc giặt giũ.
Hai cái nữ hài vốn không phải tiểu thư khuê các được nuôi trong nhung lụa.
Tuy rằng cực khổ lúc này không đáng tự hào nhưng đối với các nàng mà nói ngược lại lại thành chuyện tốt.
Ngay cả bị đuổi ra khỏi cửa, hai người các nàng cũng không có biểu hiện ra bi ai, mà còn thấy mới mẻ.
Giang Lê bật cười, xoa xoa đầu Thạch lựu: “Nói đúng lắm, chúng ta đêm nay liền dọn đến đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


