Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đánh rắm!” Liên Phong Điền quả nhiên trúng kế, mặt đỏ bừng quát: “Liên gia chúng ta lại sợ cái Hạ gia hắn sao?
Lão gia nhà ta năm xưa là tú tài chính quy, lại sợ cái tên thư lại hạng xoàng trong huyện học của hắn chắc!”
Giang Lê liên tục gật đầu:
“Đúng vậy, đúng vậy, kia thỉnh Liên quản sự tạo một cái phương tiện để chúng ta ở lại một đêm, sáng sớm này chúng ta sẽ rời đi.”
Liên Phong Điền bị đẩy lên cao thế này cũng chẳng xuống được, đành bực bội nói:
“Chỉ một đêm thôi đấy! Mai trời sáng là phải đi!”
Hắn bước đến mở cánh cửa một gian phòng ở góc:
“Mấy người cứ tạm ở cái phòng bếp này! Trong hũ còn ít gạo cũ, tự nấu cháo mà ăn đi!”
Giang Lê mừng rỡ, vội cảm ơn:
“Đa tạ Liên quản sự, Liên Tử, Thạch Lựu, mau lại cảm tạ Liên quản sự.”
Hai tiểu cô nương kinh ngạc đến ngây người, liền chạy đến quỳ xuống định dập đầu với Liên Phong Điền.
Liên Phong Điền luống cuống xua tay, lẩm bẩm:
“Thôi thôi, đừng dập đầu… nói rồi đấy, sáng mai phải đi!”
Liên Phong Điền mở cửa xong liền hấp tấp bỏ đi, chỉ còn lại ba mẹ con Giang Lê trong thiện đường.
Cuối cùng cũng có một nơi có thể ăn, có thể ngủ.
Phòng bếp sạch hơn tưởng tượng, góc tường chất sẵn củi, trên bếp có nồi đất dù bám bụi nhưng rửa là dùng được.
Giang Lê mở nắp hũ gạo, quả nhiên bên trong còn nửa hũ.
“Nương… chúng ta thật sự có thể ở đây sao?” Liên Tử nhỏ giọng hỏi, mắt tràn đầy vui mừng.
Giang Lê lấy bát đũa trong tủ, dùng gáo bầu múc nước vào chậu gỗ rồi bắt đầu rửa.
Ở hiện đại quen dùng nước máy, giờ dùng nửa quả bầu làm gáo, động tác của nàng vụng về, ngay cả rót nước cũng không biết nặng nhẹ.
Hai nữ hài vừa làm việc, vừa lén nhìn nàng, thỉnh thoảng liếc nhau trao đổi ánh mắt.
Khi cháo chín, Giang Lê múc ba bát đặt lên bàn gỗ trong bếp, bảo Liên Tử và Thạch Lựu ngồi xuống ăn cùng.
Liên Tử thắc mắc: “Nương, trước đây chúng ta không được lên bàn ăn, nói là không có quy củ, sao hôm nay lại được?”
Tay Giang Lê khựng lại, thì ra Thu Cúc trước kia dạy con như vậy, chẳng trách lúc nàng chỉ kéo nhẹ tay mà các nàng cũng kinh ngạc.
“Từ nay về sau các ngươi đều ăn cùng nương.” Nàng dịu dàng nói: “Còn nữa, nương bị bệnh, quên rất nhiều chuyện, sau này các ngươi phải nhắc lại cho nương.”
Hai cái nữ hài trừng lớn đôi mắt, Liên Tử chạy nhanh hỏi: “Nương, người thật sự bị bệnh sao? Chúng ta cho rằng người…… là giả vờ.”
Thạch Lựu bên cạnh cũng đặt đũa xuống, vẻ mặt đồng dạng khẩn trương.
Giang Lê gật gật đầu: “Ta không dối gạt các ngươi, đêm qua sau khi các ngươi rời đi …… nương liền nhảy xướng giếng, chờ tỉnh lại ta liền bắt đầu tìm các ngươi.”
Liên Tử cùng Thạch Lựu nháy mắt sắc mặt đại biến, nhào đến ôm Giang Lê thật chặt.
“Nương!”
“Nương!”
Các nàng là người thông minh, nửa ngày nay ở Hạ gia đã nghe quá nhiều tin tức.
“Chôn sống”, “ép chết”, “quan tài áo liệm”… không cần kể thêm cũng hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Ban đầu các nàng còn tưởng nương chỉ giống trước kia khóc lóc vài câu, còn mặc áo liệm hù dọa người.
Lúc này mới hiểu, nương thật sự đã chết qua một lần.
“Nương, chúng ta nghe lời người nói… không đi nữa… không đi đâu cả…”
Liên Tử khóc đến mắt đẫm lệ, Thạch Lựu nức nở không thành tiếng.
Giang Lê ôm lấy hai tiểu cô nương, như ôm hai khúc gỗ cứng nhắc, gầy quá, thật sự quá gầy!
“Đừng khóc nữa, sau này nương sẽ không rời các ngươi.”
Mắt Giang Lê cũng cay xè, nàng muốn nói thêm vài câu nữa, nhưng cổ nghẹn lại, miệng không mở được.
Nàng không thể hoàn toàn thay thế Thu Cúc, khoảng cách tư tưởng quá lớn, một ngày nào đó sự thật sẽ lộ ra thôi.
Nhưng hiện giờ tương lai mịt mờ, hai cái nữ hài không chịu nổi cú sốc mất mẹ thật sự, nàng chỉ có thể nói dối là bị bệnh, còn lại để sau rồi tính.
Có lẽ không quen với sự gần gũi của nương lúc này, hai nữ hài nhanh chóng lại trở nên rụt rè, thậm chí còn thấy ngượng vì vừa rồi đã bộc lộ cảm xúc nhưng rất nhanh tất cả đều bị việc ăn cơm che lấp.
Không có thức ăn, chỉ có chút muối hạt để nêm, vậy mà ba người ăn lại ngon lạ thường.
“Ăn chậm thôi, coi chừng nóng.”
Giang Lê nhìn bộ dáng ăn ngấu nghiến của hai nữ nhi, trong lòng chua xót.
Thu dọn bát đũa xong liền phải nghỉ ngơi, nhân lúc Liên Tử và Thạch Lựu đang rửa bát, Giang Lê một mình ra sau nhà lấy chăn trong quan tài.
Vừa chạm tay vào quan tài, trong đầu liền vang lên giọng Thu Cúc: “Tỷ tỷ, các ngươi hiện tại ổn chứ?”
Tay Giang Lê run lên, trong lòng thầm nói: “Thu Cúc, hai nữ nhi của ngươi đều ổn, chỉ là các nàng hình như rất sợ ta. Trước đây ngươi đối xử với chúng có tốt không?”
Giọng Thu Cúc mang theo vài phần tự trách:
“Tỷ tỷ đừng trách. Ta đối với các nàng có chút nghiêm, cho nên hai nữ nhi rất sợ ta.
Từ nhỏ ta đã dạy các nàng theo quy củ của nhà giàu dạy tỳ nữ, đứng không được còng lưng, gặp người không được ngẩng đầu, không được cãi lời, không được lên bàn ăn…
Ta sợ sau này về nhà chồng, các nàng hầu hạ không tốt sẽ chịu khổ.”
Giang Lê nghe mà trong lòng như bốc lửa:
“Ngươi thật hồ đồ! Các nàng là nữ nhi của ngươi, không phải là nô tỳ! Ngươi dạy chúng tự coi rẻ bản thân, sau này làm sao ngẩng đầu ở nhà chồng?”
Thu Cúc nức nở nói: “Tỷ tỷ, ta…… ta cũng là không biện pháp. Ta từ nhỏ đã làm nha hoàn, thấy qua tỳ nữ không hiểu quy củ bị đánh chửi bán đi.
Ta chính mình ăn khổ đủ rồi, sao nỡ để các nàng đi hầu hạ người? Nhưng thế đạo này, nữ tử nếu không hiểu ti thuận, càng phải chịu tội a!”
Giang Lê hít sâu một hơi, nhìn trên giấy dán cửa sổ nhà bếp lộ ra hai thân ảnh nhỏ gầy, trầm giọng nói: “Ngươi ti thuận cả đời, kết quả thế nào? Cho nên suy nghĩ của ngươi là sai.”
Thanh âm của Thu Cúc trở nên mù mịt: “Nếu Liên Tử và Thạch Lựu là con trai, ta nhất định không dạy các nàng như vậy…”
Giang Lê trực tiếp đánh gãy lời nàng nói: “Nam hài nữ hài đều giống nhau, từ nay về sau ngươi đừng quản nữa, ta muốn dạy các nàng đường đường chính chính làm người.
Không kiêu ngạo không siểm nịnh, không khinh với người cũng không chịu người khinh, đó mới gọi là sống đúng nghĩa!”
Thanh âm của Thu Cúc càng thêm mờ ảo: “Tỷ tỷ, ta biết là chính mình mắc phải sai lầm, về sau nữ nhi liền làm phiền ngươi.”
Giang Lê giật mình: “Này, đừng có biến mất! Sau này ngươi còn phải ở bên nhìn nữ nhi lớn lên chứ!”
Có Thu Cúc, nàng còn có thể dùng quan tài làm “huyền phù xe”* kia mà. (*Ý nói xe công nghệ cao)
Thanh âm Thu Cúc đã mỏng manh: “Ta không đi, chỉ là rất mệt, muốn nghỉ ngơi……”
Lời vừa dứt, nắp quan tài chợt nặng xuống.
Giang Lê bật cười khổ:
“Không làm gì mà cũng mệt, thật ra ta mới là người mệt đây.”
Thu Cúc biết mình sai, lại trốn tránh, giống hệt lúc Giang Lê hỏi Xuân Đào trước đó.
Giang Lê ôm chăn bông và một tấm chiếu cỏ quay lại phòng bếp, hai nữ hài đã trải xong lớp rơm làm chỗ nằm.
Thấy nàng ôm chăn đi vào, Liên Tử lập tức quỳ xuống muốn đỡ.
Nếu là ngày trước, chắc Giang Lê… à không, Thu Cúc chỉ coi hành động đó là thuận tiện để sai bảo.
Nhưng lúc này, nàng kéo Liên Tử dậy: “Về sau không được tùy tiện quỳ nữa.”
Liên Tử hơi sững sờ: “Nhưng nương từng nói… trước mặt trưởng bối thì…”
Giang Lê nắm lấy tay nàng: “Nghe đây, ta bị bệnh đã quên rất nhiều lời nói trước kia, hết thảy một lần nữa bắt đầu lại.
Từ hôm nay trở đi, các ngươi phải nhớ kỹ ba điều: thứ nhất các ngươi không phải nô tỳ, thứ hai nữ tử cũng có thể gánh vác một gia đình, thứ ba……”
Nàng nhìn ra ngoài, chỉ lên bầu trời đầy sao:
“Ông trời đã chia mặt trời và mặt trăng đều cho mọi người, thì các ngươi phải tin rằng mọi người đều như nhau.”
Giang Lê không có cách nào nói với những hài tử bị áp bức từ nhỏ rằng cái gì gọi là công bằng cái gì gọi là bình đẳng, đặc biệt là hiện tại trong tình cảnh lưu lạc đầu đường xó chợ.
Đó là những điều không tồn tại trong thế giới của các nàng nhưng mặt trời và mặt trăng, thời gian đối với mọi người đều công bằng.
Hai tiểu cô nương mở to đôi mắt, ngơ ngác nhìn bầu trời đêm.
Các nàng chẳng hiểu được cái gì gọi là bình đẳng, chỉ là lần đầu tiên cảm thấy ánh trăng thật sáng ngời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)