Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Về Cổ Đại: Lão Nương Cường Hãn Muốn Làm Càn Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

“Đúng vậy, một cỗ quan tài mỏng thế này cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.”

Liêu đại nương chỉ về phía khách điếm Hạ gia, mắng:

“Cả nhà đó keo kiệt nhỏ nhen, đúng là vì tiền mà phát điên. Về sau nếu các ngươi không còn chỗ đi, cứ đến nhà ta quét tước giặt giũ, chỗ ta luôn có chỗ cho mẹ con các người nương thân.”

Nói rồi, nàng còn lùi lại một bước.

Giang Lê tỏ vẻ cảm ơn:

“Nếu sau này thật sự không còn đường sống, chúng ta sẽ lại đến nhờ Liêu đại nương bố thí cho bữa cơm.”

Đi được một đoạn nữa, lại có người chặn lại hỏi đông hỏi tây.

Giang Lê lại tỏ vẻ khó xử nói rằng mình không còn nơi nương náu, cần tìm chỗ tạm trú.

Những người ấy tỏ vẻ đồng tình… rồi thôi, dù sao cũng chẳng ai thật lòng muốn thu nhận nàng.

Cứ thế, ba mẹ con Giang Lê khiêng một cái quan tài làm bằng gỗ ghép dưới cái nhìn chăm chú của các cửa tiệm ven đường, giữa tiếng xì xào bàn tán của mọi người mà đi đến nơi có thể tạm nghỉ.

Trong thành có hai nơi như vậy gọi là thiện đường, nơi gần nhất cũng dễ tìm, nằm ở một góc sau hai con phố.

Năm gian phòng ngói xanh đóng kín cửa sổ, không nhìn thấy tình hình bên trong, chỉ thấy mặt đất được quét rất sạch.

Thu Cúc nói ở đây có người trông coi, không cho ăn mày ở lại.

Nói thẳng ra, đây là mấy gian phòng do các nhà giàu trong thành bỏ ra làm từ thiện, mục đích là tích góp cho mình chút nhân khí nhân mạch, ‘giúp người lúc ngặt, chứ không ai giúp lúc nghèo’, ai muốn ở lì không đi sẽ bị đuổi đánh.

Khi Giang Lê đến thì thiện đường không có ai, nàng tự tìm chỗ trú mưa dưới mái hiên sau, đặt quan tài vào một góc khuất.

Liên Tử nhìn quan tài, lại nhìn đôi tay mình, muốn nói gì rồi thôi.

Thạch Lựu ở bên kéo nàng một cái, cả hai lập tức ngoan ngoãn đứng sang một bên.

Giang Lê ngồi phịch xuống đất, lúc này nàng mới thật sự cảm nhận được thân thể tồn tại, vừa mệt vừa đói, hơi tàn cuối cùng mà Thu Cúc trước khi chết còn cố nén cho nàng giờ đã tiêu sạch.

“Hai người các ngươi đi xem cửa có mở không, tìm xem có cái gì ăn được không?”

Thu Cúc nói thiện đường có đồ ăn, dở hay ngon cũng phải lấp bụng trước đã.

Hai tiểu cô nương vội chạy đi.

Không bao lâu, Liên Tử ôm về một ống trúc:

“Nương, cửa ở đây đều khóa, chỉ tìm thấy một cái giếng bên kia, nương uống chút nước trước đi.”

Có nước cũng tốt, Giang Lê nhận lấy ống trúc, ừng ực uống.

Ngay sau đó, một bàn tay đưa tới, trong tay là nửa cái bánh, Giang Lê ngẩng lên thấy là Thạch Lựu.

Thạch Lựu nói: “Nương, đây là bánh còn thừa lúc sáng của chúng con.”

Đúng là hài tử hiểu chuyện, Giang Lê cảm thấy mình nhặt được báu vật, chỉ là giờ mệt đến không còn hơi khen.

Nàng không từ chối tấm lòng của tiểu khuê nữ, nhận lấy nửa cái bánh chỉ lớn bằng bàn tay, xé thành ba miếng.

Chính mình ăn một miếng, hai miếng còn lại chia cho Liên Tử và Thạch Lựu: “Mọi người cùng ăn.”

Liên Tử cùng Thạch Lựu nhận phần bánh bé bằng quả trứng, nhìn nhau một cái rồi lập tức cho vào miệng, chúng cũng đói lắm rồi.

Hai đứa vừa ăn, vừa kín đáo liếc nhìn người mẹ trước mặt.

Giang Lê nhận ra hai tiểu cô nương đang lén nhìn mình.

Nhưng nàng vẫn không phản ứng.

Cách Thu Cúc đối xử với ba cái nữ nhi vốn có vấn đề, chuyện này cần thời gian để từ từ thay đổi.

Giang Lê ăn một miếng bánh, uống thêm vài ngụm nước, cảm thấy khá hơn một chút liền lấy ra một bộ quần áo sạch để thay bộ đồ tang trên người.

Chỉ chút thức ăn thế này không thể cầm cự được, nàng và hai nữ nhi cần phải ăn cơm, dưỡng sức để đối phó với chuỗi sự việc phía sau.

Rời khỏi Hạ gia dưới ánh mắt giám sát của Hạ bà tử và Trương thị, Giang Lê một văn tiền cũng không có.

Lúc trước nói đem quan tài bán lấy tiền cũng chỉ là lời dối gạt mà thôi.

Thu Cúc nằm trong quan tài, sao có thể đem bán được, nhưng bộ đồ liệm mặc trên người thì có thể đem đến tiệm cầm đồ.

Nhân lúc các quán cơm còn đang mở cửa, phải mau đổi thành tiền để mua chút gì đó.

Bộ quần áo và đôi giày đi suốt một ngày đều đầy bụi đất, Giang Lê dùng nước lau sơ rồi xếp lại, sau đó từ trong quan tài mò ra một cây chày đập quần áo, chuẩn bị mang đi cầm.

“Liên Tử, Thạch Lựu, hai người các ngươi cùng đi với nương.”

Cái quan tài chứa Thu Cúc cứ để ở đây, chẳng ai rảnh mà trộm của nàng.

Hai hài tử này nhất định phải theo sát bên cạnh nàng thì mới an toàn.

Ba người còn chưa rời đi, đã thấy có người hấp tấp chạy đến thiện đường, chính là tên giữ cửa tắc trách kia.

Liên Phong Điền lúc này trong lòng kích động, vừa rồi hắn đi ăn cơm, nghe rất rõ chuyện náo loạn ở khách điếm Hạ gia.

Hảo gia hỏa, bức tử con dâu bán cháu gái, bây giờ trên mấy con phố người người đều đang bàn tán, chửi Hạ gia làm việc quá đáng.

Liên Phong Điền cũng hóng theo mắng vài câu.

Không ngờ có người nói tức phụ ấy dẫn theo hài tử khiêng quan tài đi về phía thiện đường nhà hắn.

Tin này khiến Liên Phong Điền giật mình, rượu cũng chẳng buồn uống nữa, vội vàng quay lại.

Thiện đường này do Liên gia ở Đường Khê dựng lên, gọi là thiện đường nhưng thật ra cũng coi như nhà khách của Liên gia.

Chủ nhà làm ăn buôn bán, ngày thường luôn có người được người quen giới thiệu hoặc vài bằng hữu nửa quen nửa lạ tìm đến.

Người như vậy giữ lại thì không giao tình, đuổi đi thì đả thương mất mặt, thế là họ cố ý lập nên thiện đường thế này.

Dự phòng vài gian phòng, vài cân gạo vừa để cứu tế lại có thể tiếp đãi bằng hữu, vừa không đắc tội người lại còn mang thanh danh tốt tích đức hành thiện.

Nhưng không ngờ Hạ gia tức phụ bị đuổi đi lại dám chạy tới đây, lá gan cũng lớn đấy.

Khi Liên Phong Điền trở lại thiện đường, quả nhiên thấy dưới mái hiên có ba người đứng, chính là Hạ gia tức phụ mang theo hai nữ nhi bị đuổi khỏi nhà như lời đồn.

“Ai cho các ngươi vào đây?” Một tiếng quát lớn từ phía sau vang lên.

Giang Lê xoay người, thấy một nam nhân trung niên mặt đỏ bừng, nồng nặc hơi rượu, đứng chống nạnh ở lối vào.

Liên Tử và Thạch Lựu lập tức đứng nép sau lưng Giang Lê.

Giang Lê bước lên: “Vị đại ca này, chúng ta…”

“Ai là đại ca của ngươi! Đừng gọi bừa.” Liên Phong Điền phun đầy mùi rượu, cắt ngang lời nàng.

Giang Lê liền đổi giọng: “Vị đại… huynh đài này.”

“Đừng có lôi kéo làm quen! Đây là Liên gia thiện đường, chỉ tiếp bằng hữu làm ăn của Liên gia, các ngươi đến đây làm gì? Khiêng cái thứ đó đi ngay.”

Không nói hai lời, Liên Phong Điền lập tức đuổi người.

Giang Lê nheo mắt, thì ra tin tức của Thu Cúc bị sai, thiện đường này vốn dùng để tiếp khách quen.

Nhưng đã tới rồi, thế nào cũng phải ở nhờ được một đêm.

Tên giữ cửa này tuy nói năng hung hăng, nhưng không hề động tay đuổi người, rõ ràng là sợ bị nói ra ngoài, cố tình làm bộ vậy thôi.

Nàng xoay chuyển suy nghĩ rất nhanh, chợt nở nụ cười:

“Huynh đài quản sự nói phải. Nhưng… quan tài, quan tài có nghĩa là ‘kiến quan phát tài’. Ta đây chính là đem ‘tài’ đến cho quý gia, ngươi không thể đuổi chúng ta đi.”

“Cái… cái này…” Liên Phong Điền nghẹn lời.

Giang Lê liền quay lại mái hiên ngồi xuống:

“Liên gia là nhà làm ăn, biết đâu sau này chúng ta cũng có thể trở thành bằng hữu? Hiện tại tiếp tế một chút không tính quá mức đi!”

Liên Phong Điền sửng sốt, hiển nhiên không nghĩ tới Giang Lê sẽ nói như thế, hắn nhìn từ trên xuống dưới cái phụ nhân này quần áo sạch sẽ, sống lưng thẳng tắp, hoài nghi nói:

“Ngươi một cái quả phụ bị Hạ gia đuổi ra khỏi nhà, cũng vọng tưởng làm bằng hữu của Liên gia?”

Giang Lê không chút hoang mang: “Hiện tại không xứng, không đại biểu về sau sẽ không xứng. Liên quản sự nếu không tin, ta có thể viết chứng từ tạm vay mượn, ngày sau dâng trả tiền thuê nhà gấp bội.”

Liên Phong Điền xua tay rối rít:

“Đừng đừng đừng! Ta chẳng phải quản sự gì hết, cũng đừng nói chuyện bằng hữu hay tiền thuê phòng, Liên gia không thiếu mấy văn tiền đó.

Chủ yếu là mẫu tử ba người các ngươi ở đây, nếu truyền ra lời đồn gì, Liên gia theo đó mà bị vạ lây.”

Giang Lê tuy rằng mặt đầy mỏi mệt lại cười đến vân đạm phong khinh: “Lời đồn đãi chung quy chỉ là lời đồn đãi.

Giang Lê nói chuyện thông tình đạt lý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc