Lời nói của Hạ Tuyết lại nhắc nhở Hạ Phương. Đúng rồi, hôm qua anh ta qua thôn bên cạnh xem mắt, có lẽ Diệp Hạnh cũng biết chuyện này nên hôm nay mới tỏ thái độ khác thường và lạnh nhạt như vậy.
Sau khi tìm được nguyên do, trong lòng Hạ Phương lại càng chắc chắn hơn.
Hôm qua anh ta rất ưng ý cô gái ở thôn bên, định cưới cô ta về nhà nhưng nhà kia đòi không ít sính lễ, anh ta còn đang buồn rầu.
Nghĩ đến tình cảm của con béo này dành cho mình, lại nghĩ đến người đàn ông tàn tật mà Diệp Hạnh cưới là con trai của xưởng trưởng, trong lòng Hạ Phương bỗng nảy ra một ý tưởng.
Nhận ra Diệp Hạnh có vẻ đang tức giận, Hạ Phương đành phải cố nhịn sự ghê tởm và khó chịu trong lòng, tiến lên định nắm tay Diệp Hạnh, muốn cho cô chút ngon ngọt.
Có điều chỉ có anh ta tự cho rằng mình đang nhẫn nhục chịu đựng, bởi vì anh ta vừa đưa tay ra, Diệp Hạnh đã lùi lại một bước, ánh mắt càng thêm sắc bén, lạnh lùng nói: "Có chuyện thì nói, đừng động tay động chân!"
Lời này của cô khiến Hạ Phương hơi ngạc nhiên.
Nhưng vẻ ngạc nhiên này chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất. Anh ta nghĩ thầm trong lòng rằng đúng là con béo này biết chuyện mình đi xem mắt nên đang giở tính trẻ con đây mà!
Con gái nhà người ta giở tính trẻ con thì đáng yêu, còn con béo này lại có khuôn mặt to như cái bánh nướng, đầy mỡ núng nính, nhìn kiểu gì cũng thấy ghê tởm.
Nghĩ đến mục đích của mình, Hạ Phương vẫn cố gắng nhẫn nhịn, miễn cưỡng nở một nụ cười gượng rồi nói: "Hạnh Tử à, chuyện là thế này, thật ra hôm nay anh cũng định đến tìm em để giải thích chuyện hôm qua. Em biết mà, trong lòng anh luôn có em, chẳng qua dù sao em cũng đã gả cho tên tàn tật kia rồi, còn anh thì vẫn còn độc thân, không có ai chăm sóc Tiểu Tuyết cũng không phải là chuyện tốt. Chính vì vậy, hôm qua anh mới đi xem mắt. Nhưng em yên tâm, cho dù anh có kết hôn thì mối quan hệ của chúng ta cũng sẽ không thay đổi. Trong lòng anh, em vẫn luôn là người quan trọng nhất."
Hạ Phương nhìn Diệp Hạnh với ánh mắt đầy tình cảm, miệng thề thốt liên tục.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
Bad boy
Hứ
Hay