Thịt kho tàu được chọn loại thịt rất ngon, có ba lớp, chưa ăn đã ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi. Tô Văn Văn không kịp đợi đã ăn ngay. Thịt vừa ra khỏi nồi còn hơi nóng, nhưng lại rất thơm, tuy béo mà không ngấy, cô lại chan nước sốt vào cơm, mùi vị này thật sự rất tuyệt vời.
Món rau xào thì bình thường, Tô Văn Văn ăn không nhiều, nhưng thịt kho tàu thì ăn gần hết.
Đến khi ăn hơi no, cô mới dừng lại. Vừa định lấy cái ba lô màu xanh quân đội mang theo ra để che chắn, sau đó lấy hộp cơm nhôm bên trong thì một giọng nói đầy kinh ngạc vang lên từ xa, khiến cô giật mình.
“Văn Văn, trùng hợp quá, cậu cũng đến quán cơm quốc doanh ăn à?”
Tô Văn Văn nhìn về hướng phát ra giọng nói, là một cô gái trạc tuổi cô. Người này có khuôn mặt tròn trịa, tóc tết hai bím, đôi mắt sáng long lanh như phát sáng, trên người mặc một bộ đồ Tây màu xanh quân đội hơi rộng, chân mang giày giải phóng, trên người cũng đeo một cái túi đeo chéo lớn màu xanh quân đội.
Tô Văn Văn dựa theo ký ức của nguyên chủ nhận ra, đây là bạn tốt của nguyên chủ, Cao Xuân Hà, vào lúc này học sinh cấp hai ở thị trấn đều được miễn thi lên cấp ba.
Năm nay đáng lẽ nguyên chủ đang học lớp mười một, mẹ của nguyên chủ chỉ sinh một mình nguyên chủ, sau đó vì lý do sức khỏe nên mãi không thể mang thai lần nữa, thời buổi này lấy vợ mà không sinh được con trai nối dõi thì phải bị người ta gièm pha.
Nhưng mẹ của nguyên chủ cũng không để ý những điều này, chồng đối xử tốt với mình, lại không để ý việc bà sinh con gái, rất cưng chiều bà và con gái. Có điều mẹ của nguyên chủ vẫn luôn cảm thấy việc học rất quan trọng, nên bất kể bà nội Tô có làm ầm ĩ thế nào cũng kiên trì cho nguyên chủ đi học.
Từ sau khi bố mẹ nguyên chủ mất, bà nội Tô lập tức không cho nguyên chủ đi học nữa, con gái nhà khác đòi đi học, trong khi cháu trai lớn của bà ta còn chưa được đi.
Nguyên chủ thường hay giúp đỡ gia đình làm việc nhà, muỗi nhỏ cũng là thịt, bởi vì nguyên chủ ngày thường ngoài việc giúp làm việc vặt trong nhà, thời gian còn lại đều dành cho việc học, nên không cần phải đi làm công. Thêm vào đó gần đây cũng không được ăn no, cả người không có sức lực, một ngày chỉ được hai công điểm.
Cao Xuân Hà nói xong câu này thì đi thẳng đến chỗ ngồi đối diện Tô Văn Văn, cô ấy và cô ngồi cùng bàn đã hai năm, có quan hệ rất tốt. Sau khi Tô Văn Văn nghỉ học, thời gian không ở trên lớp cô ấy rất muốn đi tìm cô, nhưng vẫn luôn không có thời gian, mỗi lần đều bị chuyện này chuyện nọ trì hoãn.
“Cậu mà học hành cho tử tế thì sẽ không còn cảm thấy buồn chán nữa.”
“Văn Văn cậu còn không biết tớ sao, nếu không phải bố tớ ép tớ đi học, tớ chẳng thèm đi đâu. Học hành thật sự không hợp với cái đầu này của tớ, bài kiểm tra môn toán lần trước chỉ được mười điểm, tớ bị bố đánh cho một trận, nghĩ lại vẫn còn cảm thấy đau đây này.”
Cao Xuân Hà nhớ đến lúc bị bố đánh, bây giờ cô ấy vẫn còn hơi sợ, bố cô ấy không bao giờ nương tay, chuyên chọn chỗ đau mà khi đánh lại không gây ra chuyện gì lớn, mấy ngày là khỏi, nhưng trời mới biết cô ấy đã vượt qua những ngày đó như thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)