“Tần Hoài Dân, bác tốt nhất là nên trả lại khoản bồi thường của Hoài Thu cho Miên Miên đi. Con người ta phải biết điều một chút, cái gì cũng một vừa hai phải thôi.”
Lần duy nhất đơn vị của Tần Hoài Thu xuất hiện là sau khi Tần Hoài Thu gặp chuyện, đi cùng lãnh đạo trên huyện đến đây để đưa khoản bồi thường cho gia đình.
Tần Hoài Dân đúng là đã chiếm được món hời lớn. Dù phải nuôi thêm một đứa bé gái như Tần Miên nhưng hàng tháng ông ta đều nhận được tiền do em trai mình gửi về. Một cô bé nhỏ tuổi như vậy thì ăn mặc đâu tốn là bao, mà cũng chẳng thấy ông ta mua cho con bé bộ quần áo mới nào cả.
Tiền còn thừa nhiều hay ít thì đều nằm trong tay Tần Hoài Dân cả, chuyện này ai mà chẳng ngầm hiểu trong lòng cơ chứ.
“Được rồi, nếu trưởng thôn đã nói vậy, mai tôi sẽ trả số tiền này lại cho Miên Miên. Đứa nhỏ này chẳng hiểu chuyện gì cả, muốn lấy tiền thì cứ nói với bác cả một tiếng là được, sao lại làm phiền trưởng thôn phải đích thân đến đây thế này.” Tần Hoài Dân nói nghe có vẻ tử tế, nhưng chỉ nghĩ đến việc phải nhả tiền ra là trong lòng ông ta lại rướm máu.
“Được rồi, mọi người giải tán đi, sao đứng đây hết thế hả? Trong nhà còn bao nhiêu việc chưa làm kia kìa!” Trưởng thôn cũng thuận thế mà đuổi mọi người rời đi.
Không còn trò náo nhiệt để xem, người trong thôn cũng lục tục bỏ về.
Chỉ một lát sau, trong sân chỉ còn lại người nhà họ Tần.
“Miên Miên, cháu…” Tần Hoài Dân vừa mở miệng, còn chưa kịp nói hết câu thì đã thấy Tần Miên chạy thẳng về phòng mình.
Ngay sau đó, cánh cửa "rầm" một tiếng, đóng lại.
Nhìn cảnh này, sắc mặt Tần Hoài Dân lập tức sa sầm.
Trong lòng ông ta dâng lên một cảm giác bất an, như thể mọi chuyện đang vượt ra ngoài tầm kiểm soát của ông ta vậy...
*
Bên kia, hai người Thẩm Yến Tự và Chu Hoài An cũng chuẩn bị quay về nhà họ Tô.
Giữa đường, bọn họ gặp Tô Tĩnh Tâm đang vội vã chạy tới.
“Này này này, em định đi đâu vậy?”
“Em đi xem Miên Miên thế nào. Vừa ở ngoài đồng về thì nghe nói cậu ấy bị bắt nạt.”
Chu Hoài An lập tức kéo tay Tô Tĩnh Tâm: “Đừng đi, chuyện đã giải quyết xong rồi. Đồng chí Tiểu Tần không sao đâu.”
Không chỉ không sao, mà con thỏ trắng kia còn cắn ngược lại được một miếng thịt từ trên người đối phương nữa kìa.
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Tô Tĩnh Tâm, Chu Hoài An bèn thuật lại mọi chuyện vừa xảy ra cho cô ấy nghe.
“Không có chuyện gì là tốt rồi, làm em sợ hết hồn. Miên Miên từ bé đã nhát gan, lại không thích nói chuyện, tính tình mềm yếu nên hay bị bắt nạt lắm.” Tô Tĩnh Tâm nói, ánh mắt lén liếc về phía Thẩm Yến Tự mà nói tiếp: “Miên Miên thực đáng thương, còn nhỏ đã không có mẹ, chú Tần thì bận bịu công việc, chẳng mấy khi ở bên cậu ấy. Đừng thấy bác cả Tần ngoài mặt có vẻ đối xử tốt với Miên Miên như vậy mà lầm, chứ thực tế thì ông ta khôn khéo lắm. Tần Mỹ Kiều mỗi năm đều có quần áo mới, còn Miên Miên thì chẳng bao giờ có cả.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)