“Khụ khụ, còn cả chuyện kia của đồng chí Thẩm nữa, tôi đã nói chuyện với Miên Miên rồi. Chuyện đó chính là do Tần Khánh Quốc xúi bẩy, Miên Miên chỉ bị lừa thôi. Cậu ấy vốn ngây thơ ngờ nghệch, gì cũng chẳng hiểu, làm sao mà có ý xấu với anh được.”
Nghe những lời này của Tô Tĩnh Tâm, cả Chu Hoài An lẫn Thẩm Yến Tự đều đã hiểu ý của cô ấy.
Cô ấy muốn giúp Tần Miên à?
Chu Hoài An thấy việc này rất khó, chẳng ai đoán được suy nghĩ của Thẩm Yến Tự cả, hơn nữa Thẩm Yến Tự cũng đâu phải kiểu người sẽ nghe người khác khuyên nhủ cơ chứ.
Thẩm Yến Tự chẳng nói gì, chỉ âm thầm tính toán trong lòng.
“Yến Tự, nhà cậu cứ thúc giục mãi, hay là cân nhắc một chút thử xem? Nếu cậu có đối tượng thì nhà cậu sẽ không còn cái vụ cứ ba ngày hai bận lại nhắc đến chuyện cưới hỏi của cậu nữa. Với lại, tôi thấy đồng chí Tiểu Tần cũng khá tốt đấy chứ.” Chu Hoài An nhìn dáng vẻ sốt ruột của Tĩnh Tâm, không kìm được mà mở lời nói giúp.
Thẩm Yến Tự ngước mắt nhìn qua hai người này, không nói câu nào mà chỉ xoay người bước nhanh về phía trước.
Tô Tĩnh Tâm và Chu Hoài An nhìn nhau khó hiểu - Thẩm Yến Tự là có ý gì đây?
Thẩm Yến Tự nghĩ gì thì cũng chỉ mình anh biết, dù sao thì ngày mai Tần Miên cũng sẽ nhận được tiền rồi!
*
Ở đầu thôn.
Chiếc máy kéo vẫn đỗ ở đó, sáng sớm nay đã có người vào thành phố để mua phụ tùng về rồi.
Lúc này, hai người đang chuẩn bị làm việc, thùng dụng cụ bên cạnh đã được mở ra, cờ lê và kìm nằm lộ ra trước mắt.
“Tần Miên, bắt đầu thôi, chiều nay còn phải dùng đến xe đấy.” Tần Đại Bảo lên tiếng, đứng bên cạnh chuẩn bị phụ cô một tay.
Tần Miên thường ngày ít nói, nhưng khi làm việc thì lại khác hẳn.
“Anh tháo chỗ này ra, cẩn thận một chút đấy, đừng có đụng vào bộ phận này.”
“Đúng rồi, cứ như vậy.”
“Chỗ này nặng lắm, cẩn thận một chút.”
“Đặt linh kiện cho ngay ngắn, đừng có để lung tung.”
Giọng nữ trong trẻo vang lên, cô còn tiến lại gần, đưa tay phụ anh ta nữa.
Dựa theo thói quen, cô sắp xếp các linh kiện gọn gàng, trật tự, nhìn thoáng qua thôi cũng thấy vui mắt.
“Được rồi, phần còn lại để tôi.”
Vừa nói, Tần Miên đã bắt tay vào làm, trên đôi tay trắng trẻo giờ đã dính đầy dầu mỡ đen sì.
Ở bên cạnh, Tô Tĩnh Tâm kéo Chu Hoài An đứng bên quan sát. Cô ấy đang định chờ Miên Miên làm xong là sẽ cùng nhau lên thị trấn mua ít đồ.
Mà đã có mặt Chu Hoài An thì làm sao có thể thiếu Thẩm Yến Tự được?
Thẩm Yến Tự nhìn về phía bên kia, chăm chú quan sát nhất cử nhất động của đồng chí Tiểu Tần với vẻ thích thú.
Khi anh thấy Tần Miên tìm được chính xác vị trí của ống dẫn dầu, Thẩm Yến Tự lại càng thêm tò mò.
Cô gái này thật sự rất giỏi. Thẩm Yến Tự cũng có chút hiểu biết về phương diện sửa chữa máy móc, dĩ nhiên anh biết vị trí của ống dẫn dầu nằm ở đâu.
Tần Miên một khi đã bắt tay vào làm việc thì luôn rất tập trung, cũng sẽ tự động xem nhẹ những thứ không liên quan đến mình.
Khi tháo dỡ linh kiện, Tần Miên còn vô cùng chú ý, tránh cho làm hỏng các bộ phận như mối nối và các gioăng niêm phong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)